NHỮNG CHIỀU...

Em trao anh vạn lời yêu
Cho anh tất cả những chiều nên thơ
Những chiều trên bến mộng mơ
Đò ngang trông ngóng, ngẫn ngơ đợi nàng
Những chiều nắng rãi hoa vàng
Đầu xanh hai mái vội vàng trao yêu
Những chiều êm ả đìu hiu
Biệt ly xa cách liu xiu cõi lòng
Những chiều mong mỏi chờ mong
Anh nơi chiến tuyến đợi mong ngày về
Những chiều sơn cước ũ ê
Buồn lên khóe mắt, dầm dề mưa tuông
A Shau, A Lưới, Ba lòng
Hoả mai rực sáng, bóng nàng đâu đây
Giựt mình, đai bác réo dày
Tỉnh cơn mộng ảo bóng ai cuối trời

Nay đà tuổi hạc tám mươi
Vẫn in tâm trí một thời khó quên...                    
 Văn Thanh

Lời Bình: Châu Thạch 
Tôi không biết lớp thanh niên ngày nay có cảm xúc gì khi đọc bài thơ nầy hay không, nhưng tôi nghĩ những người ở tuổi thất thập như tôi sẽ thấy lòng mình rung động,  vì  tình yêu trong thơ phải trải qua nhiều lận đận bởi thời cuộc đảo điên mà lớp người chúng tôi từng hứng chịu.
 Thời đó cũng như bây giờ, tình yêu ngọt ngào đến với tuổi thành niên chẳng ai không có: 
           Em trao anh vạn lời yêu
           Cho anh tất cả những chiều nên thơ 
Nhiều thập niên của thế kỷ trước, đất nước còn nghèo, cái đẹp tự nhiên của thiên nhiên chưa bị nền văn minh phá hoại, đường không Bê-Tông, sông không có cầu làm cho bức tranh yêu càng nên thơ, tình tứ: 
        Những chiều trên bến mộng mơ
         Đò ngang trông ngóng, ngẫn ngơ đợi nàng 
Ngày nay thanh niên thiếu nữ yêu nhau, hầu như không còn ai đợi chờ ở bến đò ngang nữa,  cho nên hình ảnh đó được xem như bức tranh quý hiếm trong kỷ niệm một đời người mà thế hệ chúng tôi thụ hưởng. Chúng tôi trân trọng hai câu thơ vì nó gợi nhớ phong cảnh hửu tình ngày ấy, làm nền cho những khối tình si mà ngày nay khó tìm đâu thấy được. 
      Những chiều nắng rãi hoa vàng
      Đầu xanh hai đứa vội vàng trao yêu
      Những chiều êm ả dìu hiu
      Biệt ly xa cách liu xiu cõi lòng 
“Biệt ly” của thời chúng tôi không phải như bây giờ là chia tay tình yêu mà là khoác chiến bào ra trận mang theo mối tình canh cánh bên lòng.Tình yêu của thanh niên thời đại chúng tôi hầu như ai cũng là nhân vật trong một thiên tình sử bi hùng, vì ai đến tuổi thành niên thì cũng phải đầu quân, chịu cảnh “Biệt ly xa cách liu xiu cõi lòng” suốt những tháng ngày đất nước còn binh đao. 
Đoạn cuối của bài thơ dồn dập những âm thanh trận địa như nỗi khắc khỏi, u uẩn trong  tình yêu người chiến binh thuở ấy, luôn luôn đối diện bóng tử thần, nghĩa là sẵn sàng hứng chịu một cuộc chia lìa tình yêu vĩnh viễn  :    
     Những chiều mong mỏi chờ mong
     Anh nơi chiến tuyến đợi mong ngày về
     Những chiều sơn cước ũ ê
     Buồn lên khóe mắt, dầm dề mưa tuông
     A shau, A Lưới, Ba lòng
     Hoả mai rực sáng, bóng nàng đâu đây
     Giựt mình, đai bác réo dày
     Tỉnh cơn mộng ảo bóng ai cuối trời 
Thời ấy tuy thanh niên chúng tôi đứng trên hai chiến tuyến khác nhau. Nhưng anh bộ đội Cụ Hồ hay người lính chế độ miền nam đều mang dòng máu da vàng nên tâm tư tình cảm đâu có gì khác biệt. Hình ảnh trên chiến trường ngày ấy vừa đẹp vừa buồn khôn tả, nay qua thơ như thấy lại năm tháng của mình.Chiến tranh làm cho chúng tôi phải chịu xa cách người yêu nhưng chiến tranh cũng làm cho tình yêu trở nên lý tưởng , đẹp hơn và tha thiết hơn biết bao.  
Tuổi già, viết lên những điều khó quên ngày xưa với lòng thanh thản, là niềm vui cho mình, cho người đồng thế hệ và cho tuổi trẻ ngày nay biết về quá khứ cha ông là điều ta nên trân trọng: 
             Nay đà tuổi hạt tám mươi
             Vẫn in tâm trí một thời khó quên… 
Bài thơ ôn lại những chiều cúa một thời từng yêu trong quá khứ nhiểu nhương. Đề tài tuy lạc lỏng với hiện tại nhưng không phải ngày nay không có những thanh niên mang tâm trạng của chúng tôi ngày đó. Đọc bài thơ tôi nhớ đến những chiến binh đang canh gác ngoài hải đảo xa xôi. Họ cũng đang có những chiều của chúng tôi nhiều năm về trước và cũng đang đối mặt với quân thù ngông nghênh phía trước. Hãy nhớ đến họ luôn luôn như chúng ta “Vẫn in tâm trí một thời khó quên”.                                            

Châu Thạch