Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014

ĐỌC “chạm vào giọt nhớ” THƠ VŨ MIÊN THẢO - Châu Thạch


chạm vào giọt nhớ
           
Vũ Miên Thảo


chạm vào giọt nhớ
giăng mưa
hôn mê tháng chạp gọi mùa xuân quang
chao nghiêng cánh nhỏ xa ngàn
lẻ đường bay mỏi
dung nhan gió vờn
chạm buồn
buồn chạm cô đơn
lay phay mưa
nhớ cội nguồn dấu yêu!

                 VMT


Lời Bình: Châu Thạch

Thú thật thơ Vũ Miên Thảo đọc không dễ gì hiểu hết, nhưng cái hay biết được qua cảm tính của mình thì bài nào cũng khiến lòng ta như lắng đọng, như ùa vào tâm tư bao nguồn cảm xúc.
“chạm vào giọt nhớ” là bài thơ có thể tạm lý giải được cái hay qua chữ mà tác giả và ta cũng phải “trực chỉ nhơn tâm, kiến tánh của thơ” thì cái hay mới khiến hồn ta khoái lạc.
Hãy thử bình hai câu thơ đầu:   
      chạm vào giọt nhớ
      giăng mưa
Nhớ làm chi có giọt. Vậy rõ ràng là tác giả nhìn vào giọt mưa mà nhớ và giọt mưa là hiện thân của nỗi nhớ. Cái gì chạm vào nỗi nhớ? Giọt mưa chạm vào và hoá thân ngay trong nỗi nhớ nên dưới con mắt nhà thơ mưa và nhớ cùng trong một giọt. Một giọt mưa không thể gây nên nỗi nhớ. Phải có hàng triệu giọt mưa giăng màn thì mới làm nỗi nhớ bùng lên. Hai câu thơ cho ta thấy nỗi nhớ ở trong từng giọt nhưng có hàng triệu nỗi nhớ đang trùm lên trời đất. Do đó, đọc thơ ta nghe được tiếng rào rào của cơn mưa và ta thấy được tiếng ấy cũng là tiếng của nỗi nhớ đang xảy ra trong lòng tác giả. Vậy thì tác giả dùng “giọt nhớ” để ta cảm nhận được từng tiếng chạm lạnh buốt rơi vào lòng và dùng “giăng mưa” cho ta cảm nhận được cả linh hồn người thơ bị nỗi nhớ trùm lên như cơn mưa đang trùm lên vũ trụ.
Qua hai câu thơ kế tiếp:
       hôn mê tháng chạp gọi mùa xuân quang
       chao nghiêng cánh nhỏ xa ngàn
Câu thơ ‘hôn mê tháng chạp gọi mùa xuân quang’ cho ta có thể đoán định được cơn mưa xảy ra vào buổi giao mùa đông- xuân. Cũng có thể hiểu “ tháng chạp” ám chỉ đời người đã vào tuổi cao niên và câu “gọi mùa xuân quang” là muốn tìm  một niềm vui nào sẽ đến. Trong sự mong muốn tìm niềm vui sẽ đến đó, linh hồn tác giả bay trong nỗi nhớ như con chim bay trong cơn mưa mà “chao nghiêng cánh nhỏ xa ngàn”.
Và đau đớn thay con chim chỉ bay một mình trong mưa gió chao cánh xa dần rừng núi yêu thương để cho thân xác hao gầy giống như linh hồn ai đó tìm về kỷ niệm chỉ đau lòng thêm giữa cơn mưa tháng chạp
          lẻ đường bay mỏi
          dung nhan gió vờn
Hai câu thơ dùng cánh con chim bay một mình chao đảo trong mưa, xa lần rừng núi hình ảnh hoá linh hồn tác giả đang rong ruổi trong chiều sâu của kỷ ức mà dĩ vãng ngày xưa một mình mình nhớ, một mình mình thương.
         chạm buồn
         buồn chạm cô đơn
Ở trên tác giả không nói cái gì “chạm vào giọt nhớ” nhưng ta biết mưa chạm vào giọt nhớ và ở hai câu nầy ta biết “giọt nhớ” làm cho tác giả “chạm buồn” rồi chạm buồn làm cho “buồn chạm cô đơn”. Như thế ta thấy chỉ có mưa là bất ngờ còn giọt nhớ, nỗi buồn và sự cô đơn đã có sẳn triền miên trong tâm hồn tác giả. Từ đó ta có thể hình dung tâm hồn tác giả như một vùng trời lặng ngủ trong cô liêu mà một cơn mưa làm cho vần vũ thêm lên. Cơn mưa ấy đến đánh thức một tâm hồn đau đớn đang lịm trong hôn mê, và khi thức dậy nó quằn quại rên rỉ thêm đau thương hơn nữa.
Và hai câu thơ cuối cùng:
        Lay phay mưa
        nhớ cội nguồn dấu yêu!
“Cội nguồn dấu yêu “ là đâu? Là có thể trời đất từ thuở hồng hoang, có thể là triều đại xa xưa, có thể quê hương thời thơ ấu, là tình yêu từ lúc ban đầu, là tất cả những gì mà người thơ dùng tâm tưởng mình quay về nơi quá khứ biết được hay tưởng tượng yêu thương.
Bài thơ không phải chỉ cho một tâm hồn đơn điệu gói gọn trong một cơn mưa mà bài thơ phổ quát cho mọi nguồn ray rức của mọi tâm tư. Đọc thơ ta có thể tượng tượng mình đội mưa quay vể tất cả mọi nơi. từ vườn Ê-Đen của thời vừa lập nên trời đất đến căn nhà tranh ngày còn cha mẹ, hay dòng sông xưa hay nơi ta trao nụ hôn đầu. Tất cả làm cho ta buồn nhưng tất cả nâng hồn ta theo tiếng thơ Vũ Miên Thảo bay cao và cao lên khao khát về lại chốn cội nguồn .

Châu Thạch


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!