Chủ Nhật, 15 tháng 6, 2014

HOÀNG SA, HOÀNG SA… - LỜI TƯỞNG NIỆM SÂU TẬN ĐÁY LÒNG - Người Xứ Quảng

Hoàng Sa: Vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc đang dậy sóng vì sự gây hấn của bọn bá quyền bành trướng Bắc Kinh. Nơi góc trời, góc biển tưởng như quanh năm sóng vỗ hiền hòa đó, máu của con dân Việt lại đổ vì hòn đạn, lưỡi lê của kẻ thù. Tình yêu giang sơn bờ cõi, tinh thần xả thân vì biển đảo quê hương lại bừng bừng sáng dậy trong tâm trí của mỗi người dân Việt. Có thể sẽ có một Điện Biên Phủ trên biển Đông! Nếu Tổ quốc cần ta sẽ hóa thân ta/ Cho Tổ quốc và cho tất cả (Tố Hữu).

Trong những ngày đầu hè bỏng rát, lang thang trên mạng, vào WEBSITE LỤC BÁT VIỆT NAM, người viết bài này rất vui mừng khi bắt gặp một bài thơ là lạ cả về ngôn ngữ lẫn cấu tứ. Đó là bài thơ của một người đồng nghiệp, đồng niên. Bài thơ của một nhà thơ đã thành danh. Đọc bài thơ thấy cảm xúc vượt lên trên cảm xúc đời thường của con người, đó là cảm xúc của thi sĩ “Tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19-1-1974”- đó cũng là lời đề từ của thi sĩ về bài thơ của mình. Nó “là lạ” là bởi vì đã hơn 40 năm trôi qua cuộc hải chiến bi hùng của những người lính Việt Nam cộng hòa mới được nói đến, tri ân nhưng ở trong phạm vi hẹp, “tế nhị”. Còn những tác phẩm văn học nghệ thuật viết về họ chưa nhiều, nếu không nói là chỉ đếm trên đầu ngón tay. Bài thơ sau của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng có thể coi là một trong những tác phẩm “tiên phong” viết về cuộc hải chiến bi hùng đó. Tôi nghĩ vậy! Xin được giới thiệu bài thơ :

HOÀNG SA, HOÀNG SA


(Tưởng niệm những người lính đã hy sinh
trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19.01.1974)

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Hoàng Sa!
Nhuộm hồng xương máu ông cha vạn đời
Trăm năm vật đổi sao dời
Ngàn năm cương thổ vẫn ngời anh linh

Hoàng Sa là đất của mình
Gạt qua sống chết rập rình, tiến lên
Tình quê trả nợ nước đền
Đâu chờ ai phải gọi tên thúc dồn

Gạt qua cái dại cái khôn
Phơi gan trải mật dựng hồn núi sông
Hoàng Sa ấy ổ Tiên Rồng
Lẽ nào cam chịu biếu không cho người

Gạt qua mặt mếu mặt cười
Nung tim thành gạch đỏ tươi xây thành
Ngăn loài sóng dữ rắp ranh
Quật cho thủy quái tan tành ác tâm

Ví dầu súng nã lê đâm
Đảo con đất mẹ ôm chầm lấy nhau
Gạt qua cao thấp nghèo giàu
Đã là dân Việt trước sau một lòng

Người vươn vai pháo vươn nòng
Thẳng dù gãy quyết chẳng cong cổ đầu
Hạm chìm tận đáy biển sâu
Bài ca lính thủy nhiệm mầu trời xanh

Không rành tên tuổi các anh
Chỉ xin nhặt tích kết vành hoa thơ
Dù trôi dạt đến bao giờ
Hoàng Sa mãi mãi cõi bờ Việt Nam!
Tác giả Nguyễn Ngọc Hưng
ĐT: 055.3861.312
Email: nguyenngochung204@gmail.com
Địa chỉ: Đội 10, thị trấn Chợ Chùa, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi
( Trích trong Chùm thơ dự thi TQVĐP số 80(01/04/2014) – trang Văn hóa - Tâm linh,  WEBSITE LỤC BÁT VIỆT NAM )
 


Cuộc hải chiến Hoàng Sa sẽ được lịch sử phán xét! Người đọc và giới thiệu bài thơ HOÀNG SA, HOÀNG SA…  của thi sĩ Nguyễn Ngọc Hưng không đủ thẩm quyền. Chỉ xin bàn về góc độ cảm xúc cuả Nguyễn Ngoc Hưng về lòng quả cảm của những người lính bên kia chiến tuyến xả thân chiến đấu với giặc Tàu để bảo vệ Hoàng Sa- quần đảo thiêng liêng mà từ thế kỉ XVII đã có bao nhiêu người con đất Việt không tiếc tuổi xuân, xương máu thay nhau ra gìn giữ. Bởi thế, những câu thơ mở đầu của bài thơ đã tuôn trào như những đợt sóng, như muốn xua tan những cảm giác u uất ứ đọng tận tâm can của Nguyễn Ngọc Hưng và của không ít người yêu nước khác từ bao lâu nay. Anh thảng thốt:

Hoàng Sa! Hoàng Sa! Hoàng Sa!
Nhuộm hồng xương máu ông cha vạn đời
Trăm năm vật đổi sao dời
Ngàn năm cương thổ vẫn ngời anh linh

Tiếp theo bốn câu thơ đó là hình tượng (nhân vật trữ tình của bài thơ) xuất hiện được Nguyễn Ngọc Hưng khắc họa qua hàng loạt điệp từ, điệp ngữ, điệp khúc:

- Gạt qua sống chết rập rình tiến lên
- Gạt qua cái dại cái khôn
- Gạt qua mặt mếu mặt cười.
- Gạt qua cao thấp nghèo giàu

Những câu thơ đó Nguyễn Ngọc Hưng viết rất hàm ý về những người lính Việt Nam cộng hòa. Có thể vì số phận nghiệt ngã, hay vì ý thức hệ mà họ đã sai lầm khi cầm súng chống lại cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc. Nhưng trong khoảnh khắc đối diện với một kẻ thù ngàn đời ngàn kiếp của dân tộc đó là giặc Tàu, họ đã “Gạt qua” mọi thứ, để một bên mọi thứ, chỉ nghĩ đến những gì thiêng liêng nhất: “Hoàng Sa là đất của mình” và “Tình quê trả nợ nước đền”. Họ ý thức rất rõ nghĩa vụ công dân của mình:  “Đâu chờ ai phải gọi tên thúc dồn” và “Hoàng Sa ấy ổ Tiên Rồng/ Lẽ nào cam chịu biếu không cho người”.Đọc nhữngcâu thơ đó tự nhiên tôi liên tưởng họ như những người nghĩa sĩ trong bài “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” của Nguyễn Đình Chiểu vậy.

Trong niềm miên man cảm xúc của mình Nguyễn Ngọc Hưng đã ca ngợi những người lính vô danh bên kia chiến tuyến đó như những người anh hùng. Thi sĩ Ngọc Hưng không dùng những mỹ từ, hay là “cường điệu” ý thơ mà anh ca ngợi họ thật là dung dị như những suy tưởng của mình:

Nung tim thành gạch đỏ tươi xây thành
Ngăn loài sóng dữ rắp ranh
Quật cho thủy quái tan tành ác tâm

Ví dầu súng nã lê đâm
Đảo con đất mẹ ôm chầm lấy nhau
Gạt qua cao thấp nghèo giàu
Đã là dân Việt trước sau một lòng
Người vươn vai pháo vươn nòng
Thẳng dù gãy quyết chẳng cong cổ đầu
Hạm chìm tận đáy biển sâu
Bài ca lính thủy nhiệm mầu trời xanh

Không cần phải mổ xẻ phân tích nghĩa tường minh, nghĩa hàm ẩn của từ ngữ. Từ những ý thơ trên người đọc cũng cảm nhận được đó là trận hải chiến bi hùng- một Bạch Đằng, Chi Lăng trên biển Đông. Đoạn thơ mà lòng tôi cảm kích nhất là :

Ví dầu súng nã lê đâm
Đảo con đất mẹ ôm chầm lấy nhau
Gạt qua cao thấp nghèo giàu
Đã là dân Việt trước sau một lòng

Thật cảm động! Trước sự tàn bạo, dã man của kẻ thù, những người con của cha Lạc Long Quân mẹ Âu Cơ đã:“Đảo con đất mẹ ôm chầm lấy nhau”. Tổ quốc lâm nguy thì “Gạt qua cao thấp nghèo giàu” và toàn tâm xin nguyện “Đã là dân Việt trước sau một lòng”.

Tôi cứ rưng rưng khi chạm vào hai câu thơ đầy hình tượng bi hùng này:

Người vươn vai pháo vươn nòng
Thẳng dù gãy quyết chẳng cong cổ đầu

Người và pháo như đã nhập vào nhau cùng “vươn” lên theo thế “Thẳng”- thế của chính nghĩa, thế của những người sẵn sàng xả thân vì niềm tin tất thắng. Cũng vì vậy mà cho dù có “gãy”- tổn thất về vật chất- cũng không bao giờ bại- tổn thất về tinh thần. Ngay cả khi “Hạm chìm tận đáy biển sâu”- một sự tổn thất to lớn- thì “Bài ca lính thủy”- cái tinh thần trách nhiệm và niềm tự hào chính đáng của những con người quả cảm ấy- vẫn “nhiệm mầu trời xanh”- vẫn lưu vào sử sách như một huyền tích và trở thành tấm gương sáng cho muôn đời con cháu noi theo.   

Với những ý thơ rất hay, rất riêng này, một lần nữa Nguyễn Ngọc Hưng đã khắc họa được hình ảnh, phẩm chất của người Việt Nam trong các cuộc kháng chiến chống kẻ thù xâm lược mà không biết bao nhiêu nhà văn, nhà thơ tài danh khác đã ca ngợi, tôn vinh. 
Bốn câu thơ kết của bài thơ, Nguyễn Ngọc Hưng khắc khoải :

Không rành tên tuổi các anh
Chỉ xin nhặt tích kết vành hoa thơ
Dù trôi dạt đến bao giờ
Hoàng Sa mãi mãi cõi bờ Việt Nam!

Hưng thành thật “Không rành tên tuổi các anh”- những con người tưởng chừng như vô danh vì sự “éo le” của thời cuộc. Nhưng lịch sử kháng chiến chống quân xâm lược phương Bắc mãi mãi không quên họ. Nơi một góc thư phòng Nguyễn Ngọc Hưng “Chỉ xin nhặt tích kết vành hoa thơ”. Và trong tâm tưởng của Nguyễn Ngọc Hưng:

Dù trôi dạt đến bao giờ
Hoàng Sa mãi mãi cõi bờ Việt Nam!

***
Xin được mượn lời trung tướng Nguyễn Quốc Thước:“Hành động của người lính VNCH bảo vệ chủ quyền, đưa người ra chiến đấu giữ Hoàng Sa tháng 1.1974, không để một thế lực nước ngoài nào vào xâm lược mảnh đất của Tổ quốc là hành động yêu nước, hành động chính nghĩa và cần được nhân dân ghi nhận” để ghi nhận tinh thần yêu nước và tri ân những người lính đã anh dũng hy sinh vì biển đảo yêu thương trong bài thơ HOÀNG SA, HOÀNG SA… của Nguyễn Ngọc Hưng.

Dù xét về góc độ nghệ thuật thi ca hay góc độ tư tưởng nhân văn thì HOÀNG SA, HOÀNG SA… cũng là một bài thơ hay, một thi phẩm có sức ám ảnh và neo đậu tận sâu thẳm lòng người!

Quảng ngãi 12.06.2014
Người Xứ Quảng - Nguyễn Mạnh Hùng.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!