Thứ Ba, 6 tháng 5, 2014

ĐỌC “GẶP GỠ VÔ TÌNH” THƠ CỦA QUANG THẢO - Châu Thạch

GẶP GỠ VÔ TÌNH

              
QUANG THẢO 

Trời đất rộng sao vô tình gặp lại ?
Em ngày xưa, cô gái bước sang ngang
Tôi lạc lõng hơn nửa đời từng trãi
Còn đắm say bên ánh mắt dịu dàng

Lời tỏ tình, của đêm trăng ngày trước
Cái gật đầu …mơ ước mấy mươi năm
Hình ảnh ấy mang theo đời xuôi ngược
Mặc nhân gian có chìm nổi thăng trầm

Ôi ! chỉ biết nhìn em thổn thức
Những trách hờn u uất đã phôi pha
Dù tôi biết em vẫn còn rai rứt
Bởi một chiều lặng lẽ để chia xa...

Cũng cái bắt tay mất rồi cảm giác
Lời quan tâm đã nhạt ở đầu môi
Ly nước uống ngập ngừng chua chát
Em đang gần mà cách trở xa xôi...

Nên từ biệt quay về năm tháng cũ
Nén sóng lòng như chờ chực cuốn trôi
Quên nỗi nhớ của một thời ủ rũ
Vì đời em, trong đó… chẳng còn tôi...
                                         
QT


Lời bình:  Châu Thạch

Một đời người có không biết bao nhiêu lần tái ngộ và trong mỗi lần tái  ngộ đó niềm vui đem đến cho ta nhiều hơn nỗi buồn ta phải nhận. Trong thơ cũng thế, rất nhiều bài thơ ghi lại cảm xúc đoàn viên, nhất là những rung động trong lòng khi gặp lại người tình xưa thì thật là niềm vui khó tả. Bài thơ “Gặp gỡ vô tình” của Quang Thảo không cho ta chút niềm vui hội ngộ nào mà làm chùng lòng ta với những suy tư cay đắng đi theo cùng bao nỗi thăng trầm của cuộc đời.  Đây là bài thơ ghi lại cảm xúc thật sự thấy đau khổ trong sự phôi pha ở chính tại lòng mình. Bài thơ không nhìn cuộc tình xưa qua lăng kính của sự thường tình muốn tôn vinh điều đã mất và vì thế nó làm se lòng ta khi đọc . Ta đến vế đầu của bài thơ để tìm thấy ở đó một mối tình dang dở như trăm vạn bài thơ đã viết nhưng mỗi bài thơ đều đem đến cho ta một chút gì bâng khuâng nuối tiếc:

Trời đất rộng sao vô tình gặp lại ?
Em ngày xưa, cô gái bước sang ngang
Tôi lạc lõng hơn nửa đời từng trãi
Còn đắm say bên ánh mắt dịu dàng

Câu thơ “Trời đất rộng sao vô tình gặp lại?” chắc chắn không bày tỏ niềm vui mà thể hiện một lời trách móc. Ba câu thơ kế tiếp bày tỏ một tình yêu sâu đậm kéo dài theo năm tháng phiêu bồng. Yêu như thế mà gặp lại nhau không vui. Vì sao? Bởi vì nỗi đau sinh ra lòng hờn giận. Biết bao người con không nhìn cha, người vợ không nhìn chồng trong cuộc đời nầy bởi vì họ phải gánh chịu nỗi đau mong mỏi ngày gặp nhau lâu quá. Tác giả bài thơ chắc cũng thế, trái ngọt trong tình yêu qua năm tháng đã thành ra trái đắng. Điều đó xác nhận được trái tim tác giả đã se thắt bao lần và cũng xác nhận được tình yêu của tác giả sâu đậm là bao. Bốn câu thơ khiến cho người đọc có một chút ngở ngàng cũng giống như tâm trạng của tác giả  thấy sao không vui mà lại nghe nhói trong lòng khi đối mặt với người xưa.
Bốn câu thơ kế tiếp là những câu thơ kể lể, nó bày tỏ một câu chuyện tình như trong tiểu thuyết . Ta không xa lạ với những cuộc tình như thế có đầy dẫy trên hàng ngàn trang sách nhưng ta vẫn thấy tâm hồn ta rung động bởi nhờ chính lời thơ mang trong đó một niềm đau rất thật:

 Lời tỏ tình, của đêm trăng ngày trước
Cái gật đầu …mơ ước mấy mươi năm
Hình ảnh ấy mang theo đời xuôi ngược
Mặc nhân gian có chìm nổi thăng trầm

Đọc lời thơ ta nhớ đến những lớp người của thời quá khứ trong chiến tranh. Sự ly tán làm cho tình yêu tan vở đã xảy ra cho một thế hệ chịu đau thương . Bốn câu thơ như một nén hương lòng thắp lên trên bàn thờ, thờ vọng tình yêu.
   Rồi vế thứ ba tác giả bày tỏ thật với tâm trạng của mình:

Ôi ! chỉ biết nhìn em thổn thức
Những trách hờn u uất đã phôi pha
Dù tôi biết em vẫn còn rai rứt
Bởi một chiều lặng lẽ để chia xa...

Sự “trách hờn u uất đã phôi pha” chỉ là lòng tự nhủ với lòng mà thôi. Trên thực tế lòng hai người vẫn còn  ray rức thì dễ đâu phôi pha niềm u uất.
Niềm u uất ấy bây giờ lại trở nên nặng nề thêm nữa khi hai người gặp nhau mà không trải lòng được hết cho nhau:

Cũng cái bắt tay mất rồi cảm giác
Lời quan tâm đã nhạt ở đầu môi
Ly nước uống ngập ngừng chua chát
Em đang gần mà cách trở xa xôi...

“ Cái bắt tay mất rồi cảm giác” không phải là cái bắt tay xa lạ đâu. Tác giả chưa hiểu được tâm trạng mình tê cứng cảm giác trong giây phút bất ngờ gặp nhau. Đó là giây phút ngở ngàng để sau đó “ chua chat” vì thấy hai tâm hồn như “cách trở xa xôi”. Sự thật “cách trở xa xôi” chỉ là do ngăn trở của đời, do con tim loạn nhịp của hai người trong cơn lung túng, do vì con tim đó chưa có đủ thời giờ để hòa nhịp đập lại cùng nhau, nhưng đây chính là giờ phút mà đất trời chỉ có hai người.
 Vế chót của bài thơ là tất cả nỗi bi quan khi tác giả quay về tự nhủ với lòng sẽ quên đi tất cả:

Nên từ biệt quay về năm tháng cũ
Nén sóng lòng như chờ chực cuốn trôi
Quên nỗi nhớ của một thời ủ rũ
Vì đời em, trong đó… chẳng còn tôi...

Quả thật, buồn biết bao khi gặp nhau rồi mà lòng lại đau thêm. Chính nỗi đau nầy làm cho bài thơ trở nên ý nghĩa hơn giũa triệu cuộc tình gặp lại ở trên đời. Chính nỗi đau nầy tạo nên đồng cảm cho người đọc thơ cảm thấy “sóng lòng” trong con tim mình cũng “như chờ chực cuốn trôi”. Có rất nhiều hoàn cảnh để hai người giả vờ xem nhau như xa lạ, như “bắt tay mất rồi cảm giác” như “Lời quan tâm đã nhạt ở đầu môi” nhưng trên thực tế trận cuồng phong đang dấy động tâm hồn. Điều đó được chứng minh ở bốn câu thơ  vế chót, tác giả từ biệt quay về càng ủ rũ hơn “một thời ủ rũ” đã qua . Vậy thì biết đâu người nữ kia không đang chết trong lòng.

Bài thơ “Gặp gỡ vô tình”của Quang Thảo là tiếng lòng chân thật, không qua lăng kính, không tô diểm màu mè, lời thơ như âm thanh nhẹ nhưng nỗi buồn tăng dần lên làm da diết tâm hồn. Tôi không biết Quang Thảo là ai nhưng khi đọc thơ tôi thấy tác giả và tôi hình như gần nhau lắm ./.
                                                    
Châu Thạch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!