Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

ĐỌC “MÙA XUÂN VỚI MỘT MẢNH TÌNH” THƠ NGUYỄN VĂN TÀI - CHÂU THẠCH



 MÙA XUÂN VỚI MỘT MẢNH TÌNH


Mảnh tình xưa rách tả tơi
Chợ đời đứng đợi chờ người vá thuê
Buồn cười một gã nhà quê
Giữa bon chen hát câu thề thủy chung.

Mảnh tình ra gió rẩy run
Vắt vai vui sống qua từng tháng năm
Bao lần hẹn với mùa xuân
Phố xưa còn gặp cố nhân quay về ? 

Mảnh tình là mảnh tình si
Trái ngang duyên kiếp, phân kỳ tóc tơ
Buồn cười một gã làm thơ
Đời hoang tưởng đến vẩn vơ cuộc đời.

Mảnh tình vắt vai rong chơi
Chợ mùa xuân biết ai người ủi an
Thả hồn rơi ngược thời gian
Cõi xa xăm nhớ mơ màng tuổi yêu.
                            
Nguyễn văn Tài
 
Lời bình của Châu Thạch

Đọc bài thơ tôi tưởng tượng ra một anh chàng say rượu vừà đi vừa hát nghêu ngao  trên phố chợ. Anh chàng say rượu mà không ai ghét vì dễ thương và tài hoa, bởi từ thơ anh phát tiết ra một tâm hồn hài hước mà lãng mạn biết bao:

 Mảnh tình xưa rách tả tơi
Chợ đời đứng đợi chờ người vá thuê
Buồn cười một gã nhà quê
Giữa bon chen hát câu thề thủy chung.

Thú thật chỉ đọc bốn câu thơ đầu nầy tôi thấy niềm vui tràn ngập lòng tôi trước cái “Mảnh tình xưa rách tả tơi” của thi sĩ. Lời thơ trong vế nầy là tiếng cười tự trào và âm điệu thơ trong vế thơ nầy có tiết tấu vui. Tác giả tự chế giễu sự ngây ngô của mình đã chờ người đến vá thuê một mảnh tình đã tan nát và vì sự chờ đợi đó mà anh chàng cứ dại khờ đứng giũa chợ đời bon chen  để hát. Hát gì? Hát “câu thề thủy chung”. “ Hát câu thề thủy chung” có nghĩa là anh ta vui vẻ, bằng  lòng và sự chờ đợi đem đến niềm vui cho anh. Sự ngây ngô, sự dại khờ, sự nhà quê của anh biến thành ngay một nhân cách sống đẹp qua bốn câu thơ.
Sau khi tự giễu cợt mình thi nhân bắt đầu tâm sự:

Mảnh tình ra gió rẩy run
Vắt vai vui sống qua từng tháng năm
Bao lần hẹn với mùa xuân
Phố xưa còn gặp cố nhân quay về

Chỉ có một mảnh tình, một “Mảnh tình ra gió rẩy run” là một mảnh tình hời hợt không gắn bó gì. Vậy mà tác giả “Vắt vai vui sống qua từng tháng năm”. Điều đó chứng tỏ rằng tác giả bằng lòng với một tình yêu đơn phương, một thứ tình yêu không đền đáp. Tác giả “vắt vai” mảnh tình là yêu quý giữ gìn nó và bằng lòng “vui sống” một mình  trong sự ngóng trông. Tác giả không để mảnh tình trong tim vì để trong tim là biểu hiện của sự yêu thương trong sầu thảm. Bốn câu thơ trong vế nầy biểu hiện một tình yêu phóng khoán, cao sang và thánh thiện. Lời thơ nhẹ như lông hồng, nghênh ngang như bất cần đời nhưng thật ra bày tỏ một quả tim chân thành, sâu đậm. Hai câu thơ “Bao lần hẹn với mùa xuân/ Phố xưa còn gặp cố nhân quay về” là tiếng nấc nghẹn ngào mà tác giả không dấu được đàng sau cái phong cách ngông nghênh của mình.
Qua vế thơ thứ ba tác giả không còn kìm lòng mình được, đã thổ lộ hết cả lòng mình với tất cả tình yêu si dại :

Mảnh tình là mảnh tình si
Trái ngang duyên kiếp, phân kỳ tóc tơ
Buồn cười một gã làm thơ
Đời hoang tưởng đến vẩn vơ cuộc đời.

Bây giờ tác giả vẫn không từ bỏ nụ cười, nhưng tội nghiệp thay, nụ cười đã trở nên chua chát. Cái vẽ ngông nghênh không còn nữa và lời thở   than buông ra liên tục. Cũng dễ hiểu thôi vì ôm một mối tình si “Trái ngang duyên kiếp, phân kỳ tóc tơ” thì mấy ai không bật khóc sau một thời giạn gắn gượng với thương đau. Đọc bốn câu thơ ở vế nầy ta thấy cái cười trở nên buồn vô hạn nhưng trong cái buồn vô hạn đó tôn vinh một tâm hồn thật thà, mộng mơ đến hoang tưởng mà sự hoang tưởng đó lại tôn vinh một tình yêu lớn, đích thật, vô vị lợi.
Qua vế chót của bài thơ, tính cách cũ quay về trong thơ. Phút yếu lòng qua đi, tâm hồn bình tịnh lại, lời thơ vẫn ngạo nghễ cười cợt như xưa nhưng nỗi buồn man mác phả hơi lạnh lên cả một cuộc đời:

 Mảnh tình vắt vai rong chơi
Chợ mùa xuân biết ai người ủi an
Thả hồn rơi ngược thời gian
Cõi xa xăm nhớ mơ màng tuổi yêu.

Mảnh tình vẫn vắt vai, nhưng vắt vai đi qua không biết bao nhiêu mùa xuân và cứ mỗi một mùa xuân không có xuân hiện tại trong lòng mà chỉ có mơ màng xuân trong quá khứ. Tình yêu tưởng nhẹ tênh như chiếc áo vắt vai kia lại trường tồn qua thời gian và bền vững trong tâm hồn mơ mộng, nó là hiện thân của sự đày đọa cho con người cô đơn giữa chợ đời, bơ vơ giữa mùa xuân và vĩnh viễn chỉ còn một niềm vui giả tạo  che mắt thế gian.

Đọc “Mùa xuân với một mảnh tình” tôi thấy tâm hồn mình khoan khoái, vui vui nhưng tôi cũng hình dung được một con người đang đứng giữa chợ đời mà cô dơn đến vô cùng tận. Bài thơ đưa tôi đến với một nhân cách sống vượt trên thế gian thường tình, một nhân cách yêu đầy cao thượng và một biểu tượng của người làm thơ đẹp đến vô cùng ./.

Châu Thạch



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!