Thứ Năm, 3 tháng 4, 2014

Giới thiệu tập thơ "Thơ Đời Ngân Vọng" của La Thụy - Kha Tiệm Ly


Tập thơ "Tiếng Đời Ngân Vọng" của nhà thơ La Thụy được NXB Văn học xuất bản năm 2014, do nhà thơ Kha Tiệm Ly - Thành viên Ban quản trị datdung.com viết lời tựa. Chuyên Trang Lý Luận Phê Bình Văn học Đất Đứng trân trọng đăng nguyên văn "Lời tựa" thay lời giới thiệu tập thơ đến bạn đọc và người yêu thơ.





Đã từ lâu, chúng tôi vẫn thường tự hỏi, giữa nhà thơ và nhà giáo chắc có cái “duyên” hay cái “nợ” gì trói buộc nhau. Vì hễ gặp nhà giáo, hỏi ra cũng là nhà thơ; gặp nhà thơ, hỏi ra thì cũng đã là nhà giáo! Có lẽ họ giống nhau ở chỗ là đem ngòi bút, trí tuệ của mình để hướng về một nét đẹp tâm hồn, phụng sự quần sinh. Nhà thơ, nhà giáo La Thụy không ngoài “duyên, nợ” đó.

La Thụy tên thật là Đoàn Minh Phú, hiện là giáo viên tại Thị Xã Lagi – Bình Thuận, là Phó Chủ Tịch Chi hội UNESCO Thơ Đường tại địa phương.

La Thụy sáng tác nhiều thơ văn, đăng trên nhiều tạp chí, báo viết, báo mạng; là chủ trang Blog BÂNG KHUÂNG……Anh đã có nhiều tác phẩm được in chung. Tập THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG lần đầu La Thụy in riêng.

THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG  tuy chỉ có 38 bài thơ nhưng khá súc tích với những thể thơ Đường Luật, Lục Bát, Tự Do hàm chứa được nhiều đề tài về học đường, tình bạn, tình quê hương, tình yêu lãng mạn, rượu và, nhân sinh quan.
Với lời thơ trong sáng, chất chứa ý tình rất thật của đời thường, THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG đã “khôn khéo” chen lẫn những đề tài khác nhau, tạo hấp dẫn cho người đọc, dẫn người đọc đọc suốt từ bài đầu đến bài cuối lúc nào không hay!
Có lẽ do sự nghiệp “trồng người” trong tim La Thụy nên đã anh mở đầu trang bằng những lời đầy tâm huyết, khiến người đọc hân hoan bước vào vườn thơ của anh:
          
“Nhặt cỏ vườn hoa bé
Nâng niu từng nụ hồng 
Nhựa xuân rung se sẽ
Mộng hồn bay lâng lâng”
          (Trên bục giảng mùa Xuân)

Sau đó chúng ta thấy ngay dạy học và làm thơ  không chỉ là nghề, mà còn là cái “nghiệp” trong suốt cuộc đời của tác giả:

“Văn chương nợ ấy còn chưa trả
Giáo nghiệp phận này vẫn phải mang.”
                                        (Hoài cảm)

“Còn chưa trả”, “ nợ phải mang” tưởng chừng như lời than của tác giả khi bị bắt buộc trói vào nghiệp! Nhưng thực tế đó là niềm tự hào, sự tự nguyện của tác giả:

“Nghiệp bút ta vương hoài lận đận
Tinh thơ ai buộc mãi đam mê”
                                        (Tiếng lòng)

Nếu không thì sao sắp đến tuổi hưu, sắp được thoát “nợ”, anh lại cảm thấy tiếc nuối, vấn vương với trường lớp, bục giảng, và không quên ân cần dặn dò những đồng nghiệp lớp sau:

“Ừ thì mình cũng qua cầu
Rồi đây bục giảng thành màu khói sương”

và:

“Chúc người ở lại tâm đồng
"Trồng người" góp sức thành công bội phần”
                               (Thơ tặng người nghỉ hưu)

Yên tâm tìm đến Thơ - nỗi đam mê cuốn hút cả đời - tác giả ung dung tận hưởng thú thanh nhàn:

“Cho ta ít phút thanh nhàn
Câu thơ bất chợt xuất thần thăng hoa”
                                (Tàn niên cảm tác)

Và:

“Ung dung tự tại cười khinh khoái
Hào sảng ngân vang khúc tráng ca”
                                       (Nhàn ca )

Thơ thường đi đôi với rượu. La Thụy say, không phải say vì rượu mà vì nỗi lâng lâng, vừa sảng khoái của cảm giác tự do, vừa mang miềm u uất:

“Danh lợi: chán chê vòng tục lụy
Rượu thơ:  ngây ngất thú yên hà”
                                  (Chào xuân)

‘Mạch sầu hiu hắt làn môi
Đẫm thơm men rượu dệt lời thơ bay
Thả hồn rong ruổi trời say
Nghênh ngang gõ nhịp hao gầy tháng năm”
                                     (Rong ruổi trời say)

Tình yêu và chất lãng mạn không hề thiếu trong thơ của bất cứ thi sĩ nào; nếu không chẳng khác nào một  vùng đất màu mỡ mà thiếu những loài hoa đẹp. Chất lãng mạn của La Thụy được thể hiện qua những câu thơ diễm tuyệt, cao vút …

“Xiêm áo mỏng ủ men tình thắm đượm
Tiếng hồ cầm huyền hoặc dáng liêu trai”
                                        (Tranh Tố Nữ)

Sao khuya chếch bóng soi hoài vọng
Lãng đãng vàng gieo rợn nét trinh
                         (Liêu trai cảm tác)

Chất lãng mạn còn đột phá trong hai bài thơ toàn âm bằng (bình) với cách phóng bút điêu luyện đã khiến người đọc nhớ thơ một Thâm Tâm năm nào, hay cung nhạc u trầm của Đặng Thế Phong khi xưa; mà theo chúng tôi, có lẽ còn hay hơn thế nữa:

“Đêm đêm mơ ai nhìn mây trôi,
Chừ đây uyên ương không còn đôi
Rồi em sang ngang trên thuyền hoa
Giang hồ phiêu bồng ru đời ta”
                                       (Tình xưa)

“Tương tư sao, đàn dâng sầu
Say men nồng hay say màu thời gian
Vời chân mây, nhòa non ngàn
Bâng khuâng heo may, mơ màng hơi thu”
                                                  (Hồ Cầm)

Sảng khoái ung dung là thế, tình tứ lãng mạn là thế, nhưng La Thụy vẫn không tránh khỏi đôi phút chạnh lòng trước bóng xế của thời gian, trước những thăng trầm, dâu bể cuộc đời:

“Tráng khí ngày nao dường úa lạnh
Hùng tâm thuở ấy chợt trôi xa”
                                   (Chạnh lòng)

Những giây phút bùi ngùi nhớ quê hương:

Ly hương khắc khoải thương mưa Bấc
Biệt xứ bâng khuâng nhớ gió Lào
                                     (Vọng cố hương)

 Trong giây phút đắm chìm trong nỗi suy tư về cõi thế, tác giả đã có những câu thơ thiền mang âm hưởng giáo huấn Nhà Phật như thi hào Nguyễn Du:


“Thiện tâm hạt đã nẩy mầm
Sao còn ảo hóa phù vân nỗi mình”
                       (Với Lương Minh Vũ)

Về một kiếp người, tình người:

“Hồn thiêng sơn dã gọi bình  nguyên
Vạn năm thẳm đọng triền miên mộng dài
Vọng âm tiếng khóc sơ khai
Mênh mang tro bụi cõi người hóa thân”
                                                    (Thụy du)

“Thôi xin đừng nói tỉnh mê
Thế nhân mắt trắng mệt mề đớn đau”
                                (Tàn niên cảm tác)

Mặc dù có nhiều trăn trở trong cuộc sống, nhưng La Thụy vẫn luôn giữ được cái TÂM của mình, coi thường mọi thứ cám dỗ và đối phó với chúng với một thái độ lạc quan và cách suy nghĩ tích cực:

“Mặc cho phiền muộn rôi đi
Cái vòng danh lợi đâu ghì được ta”
                        (Còn gieo hạt mộng)

“Cơm áo đong đưa lòng dậy sóng,
Sách đèn dang dở miệng hoen cười”
                               (Sơ thu tự thán)

Và luôn tin tưởng về một ngày mai tốt đẹp hơn:

“Chờ nắng hồng lên cành trỗ lộc
Giao thứa canh thức  nhánh đơm hoa”
                               (Chiều đông trẩy lá)

“Xôn xao nhựa chuyển run cành lá,
Phơi phới tình xuân phả nhạc lòng”
                                      (Tình xuân)

Và reo lên như trẻ thơ:

“Ờ thiên kỷ hết ta còn đó
Vật đổi sao dời xuân vẫn xuân”

Và cuối cùng, là một niềm vui bất tận khi xướng họa thơ Đường cùng bạn hữu:

Xướng họa gieo vần thêu ý bút
Tâm giao nâng chén dệt đường tơ
                                   (Tình thơ)

Một đời gắn bó với nghề giáo và đeo nặng nghiệp thơ, hẳn không phải mà ngẫu nhiên La Thụy cho ra mắt THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG vào dịp Ngày Nhà giáo 20/11/2013.

THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG chỉ vỏn vẹn 38 bài thơ, song đã hàm chứa nhiều thể loại, nhiều đề tài như đã nói ở trên. Với văn phong trong sáng, thi tứ dồi dào cùng với bút pháp khá điêu luyện, THƠ ĐỜ NGÂN VỌNG là một tập thơ đáng đọc vậy.

Dù nghề viết đã theo mình ngót nửa thế kỷ, song chúng tôi rất ngại ngùng (và đã từ chối) viết Lời Tựa cho nhiều tác giả, càng không dám lạm bút phê bình thơ văn bất cứ ai, vì tự nghĩ mình chưa có khả năng làm điều đó. Song, với La Thụy, có lẽ vì đồng cảm với người cùng nghề, cùng “nghiệp”, và nhất là sau khi đọc bản thảo của anh... Do đó, lần đầu tiên chúng tôi viết lời tựa nầy. Điều sai suất không thể tránh khỏi. Kính mong độc giả tiếp nhận với lòng độ lượng.

Mỹ Tho, ngày 14 tháng 11 năm 2013
Kha Tiệm Ly

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!