Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

“HƯƠNG” tình của Nguyễn Ngọc Hưng - Hương Thủy


 

Mẹ tôi bảo rằng: Mẹ thích tên Hương và Thủy, nên khi sinh con gái đầu lòng, mẹ không ngần ngại ghép tên mình với cả hai tên mẹ yêu. Không chỉ có vậy, khi hai em tôi ra đời, dù gái hay hay trai mẹ cũng lót “Hương” cho nó có bạn. Từ khi bập bẹ nói đến khi lớn lên tôi rất thích tên mình, cả hai chữ “Hương” và “Thủy” y như mẹ tôi vây. Thủy là nước- rất cụ thể, còn Hương… Chả có gì là cụ thể cả. Không thể nắm bắt, không thể hình dung, chỉ có thể là… cảm nhận. Đến khi đọc bài “HƯƠNG” của Nguyễn Ngọc Hưng, thì tôi lại càng thấy rõ hơn điều đó. Tuy vậy, tôi vẫn cảm nhận được một làn hương tình yêu rất riêng đang lan tỏa, đang ướp hồn anh ấy!

HƯƠNG

Thoảng mùi chi đó quen quen
Dạ hương?
Mai?
Cúc?
Loa kèn?

Chịu thôi!

Nhắm rồi mở
Đứng lại ngồi

Ú òa
Vụt hiện bên tôi
Em cười…

Ơ này, rực rỡ hoa tươi
Tưởng chi thơm hóa hương người tôi yêu.

10-7-2013
Nguyễn Ngọc Hưng
(TRÍCH CHÙM THƠ DỰ THI THƠ HAY ĐẤT ĐỨNG ĐĂNG NGÀY 20.03.2014)


Bài thơ quen mà lạ. Quen ở tứ, ở thể thơ, ở chủ đề, ở cách dùng từ, ở cách ngắt nhịp, ngắt câu. Nhưng lạ ở cảm giác, lạ ở cách thể hiện. Cái cách Hưng “tơ tưởng”, “tương tư” thật trẻ trung, ngộ nghĩnh và đáng yêu quá! Ngươi ta thương nhớ, tơ tưởng, tương tư người mình yêu qua ánh mắt, điệu cười, làn da, mái tóc, giọng nói, dáng điệu…

Như
“Tôi mơ trời xuân đôi môi thắm
Đôi mắt nhung đen màu hạt huyền
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng…”
(Cô láng giềng- Hoàng Quý)

Như
“… Cô bé nhà bên nhìn tôi cười khúc khích
Mắt đen tròn thương thương quá đi thôi…”
(Quê hương- Giang Nam).

Còn Hưng tương tư người yêu thế nào? Cái gì cũng tương tư, cái gì cũng tơ tưởng. Tương tư, tơ tưởng đến nỗi không gian cô ấy từng hiện diện, từng đi lại, từng nói cười hình như đã lưu hương. Nhưng mà hương thế nào nhỉ! Rất quen mà rất lạ, hiện hữu đây mà chẳng thể gọi tên. Không là “…Dạ hương/ mai/ cúc/ loa kèn…”. Ngẩn ngơ mà phải lắc đầu “chịu thôi”. Mà làm sao anh có thể gọi tên. Bởi vì “Người ta là hoa đất”, nên hương người đâu chỉ có hương hoa. Hương nồng nàn đất mẹ; hương mặn mòi biển khơi; hương ngọt ngào giếng thơi; hương ấm áp lửa ngời/ hương mát lành mưa ngọc… Hương bao chứa cái trong veo của sương sớm đầu cành, cái tinh khôi của ban mai đỉnh núi, cái dào dạt của biển sớm xuân vui… Là một trong tất cả! Là tất cả trong một! Thế nên, dù cho có nhớ anh cũng làm sao mà gọi được tên kia chứ!

Và vì không thể gọi tên, cho nên anh càng trăn trở:

“Nhắm rồi mở
Đứng lại ngồi...”

Bồn chồn, bối rối muốn gọi to lên nỗi nhớ ấy. Tôi bỗng nhớ chính mình… Những ngày xa chồng, những đêm dài mong nhớ, tôi cũng lăn lóc, trằn trọc không ngủ. Mà thật lạ, ôm áo anh trong lòng, tôi ngủ một mạch không mộng mị. Vậy đó, ai bảo tình yêu không có hương! Hương tình yêu quấn quit, vây bủa đến nao dạ nao lòng. Và… như hiểu nỗi lòng anh, cô ấy “vụt hiện”. Chỉ có một câu: “ Ú òa! / Vụt hiện bên tôi/ Em cười” mà như thấy hiện ra một không gian tươi mới, sáng bừng; như thấy hiện ra nụ cười rạng rỡ như vừng thái dương của cô và của… anh; như thấy niềm hạnh phúc long lanh trong mắt, ngời lên trên mặt, vỡ òa trong tim… Cái cách cô ấy hiện ra thật hồn nhiên, thật thơ trẻ! Và anh đã lâng lâng trong cái hồn nhiên thơ trẻ mang hình hài hương tình yêu! Cô ấy- HƯƠNG tình yêu khó gọi tên ấy đã dậy men ngất ngây!

Bài thơ rất ngắn mà chan chứa hạnh phúc, đong đầy ngọt ngào, thấm đẫm hương sắc! Chợt thấy hiện ra một Nguyễn Ngọc Hưng yêu say đắm mà vô cùng hồn nhiên khác rất nhiều một Ngọc Hưng suy tư, đau đáu và triết lý! Phải chăng do HƯƠNG tình yêu ướp đẫm tâm hồn?


Đà Nẵng, 24 tháng 3/2014.
Hương Thủy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!