Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

DÀO DẠT TÌNH QUÊ MAN MÁC TÌNH ĐỜI - Nhà báo: Tấn Đường


Nhân đọc tập thơ “rau dớn quê nhà” của Võ Văn Thọ

Quen biết Thọ khá lâu, nhiều lúc trong các cuộc bù khú, anh em vui miệng đề ra “định mức chung chi” nếu có ai đọc thơ. Chỉ để vui và cũng để cho một số người “đá nhầm sân” sang lĩnh vực nghệ thuật bớt thói “cả vú lấp miệng em”. Vậy mà Thọ vẫn cứ đọc, cứ ngân nga vô tư những vần thơ viết vội của mình. Anh em có người tán thưởng, có người yên lặng không tỏ thái độ gì và cũng có người chê rằng thơ chưa thật hay. Cũng từ đó tôi biết được sự đam mê thơ rất khác thường của Thọ. Cho đến khi anh cho ra đời tập thơ khá dày dặn, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì bạn đã có được ấn phẩm đầu tay, nhưng lo là liệu thành quả này có làm nguội tắt dần niềm đam mê với nàng thơ vốn rất khó tính và đỏng đảnh.
 
Tôi quý Thọ ở hai điểm: một người theo “nghiệp binh đao” lại dám dấn thân vào trường văn trận bút; một người là “Kẻ ngoại đạo” trong lĩnh vực văn chương lại đường hoàng cho ra một ấn phẩm thơ đẹp và sang!

Trong thời buổi người ta đua nhau “lạ hoá” thơ bằng sử dụng ngôn từ và cả hình thức thể hiện gọi là cách tân thơ thì Võ Văn Thọ lại miệt mài nhả từng câu chữ mộc mạc mang đậm dấu ấn quê kiểng không hề trau chuốt màu mè. Trong lĩnh vực thi ca không hiếm người mài bút cả đời vẫn không để lại dấu ấn gì trong lòng độc giả, nhưng cũng có những “nhà thơ một bài” khiến người đọc không thể nào quên. Vậy thì lấy tiêu chí nào để định giá . Xin thưa có đấy! Theo tôi thơ đích thực phải nặn ra từ tâm hồn, phải bóp nát con tim mới không lèo phèo, bạt nhạt, “lờ đờ nước hến” được. Và không phải chỉ một sớm một chiều, không có sự đầu tư cả về nuôi dưỡng cảm hứng và sử dụng ngôn từ. Vậy thì Thọ ơi, hãy cứ cho ra những vần thơ dù còn thô mộc, miễn sao trong ấy chất chứa nỗi niềm yêu thương con người, yêu quê hương đất nước.

Quê hương trong tâm tưởng của Thọ luôn đẹp, lãng mạn và ăm ắp nghĩa tình dù nghèo khó thậm chí…quê mùa. Ở nơi ở mới nỗi nhớ quê luôn dào dạt trong anh “Người quê ăn ở thật thà/uống li rượu gạo gọi là hiểu nhau/giận hờn rồi cũng qua mau/tình quê vẫn đượm bao màu sắc hương”(nhà quê). Và quê hương nơi gắn với những kỷ niệm thưở ấu thơ luôn có bóng dáng của mẹ, của chị tần tảo sớm hôm “Em thương cái tính thật thà/quà quê chị gửi những gà, những rau/ Vốn người túng trước thiếu sau/ chị vào thăm cháu rặt màu quà quê” (chị ra thăm). Người biên tập tuyển chọn rất có lý khi chọn tên cho tập thơ này bằng bài thơ “rau dớn quê nhà” như là kết tinh cô đọng tình yêu và nỗi nhớ quê hương khi bắt gặp loài rau dại quê mình nơi phố thị “Nhọc nhằn quang gánh mẹ tôi/hái rau tần tảo mặc trời nắng mưa…Mẹ tôi bán sức làm lời/nuôi đàn con dại qua thời truân chuyên…Ầu ơ … “rau cải về trời/dớn thương ở lại nuôi người tháng năm”. Còn nhiều và nhiều nữa những bài thơ viết về quê hương, trong đó không ít bài có hình ảnh lạ và mang nặng tâm tư người viết. Nhưng thôi hãy chuyển sang một mảng thơ khác cũng khá dày dặn. Đó là mảng thơ tình.  
  
Tôi có cảm giác rằng tâm hồn đa cảm của Thọ luôn chực sẵn đâu đó để mỗi khi gặp một hình dáng, một khung cảnh gợi nhớ là thơ anh lập tức lên tiếng để giải bày, để đồng cảm. Một chiều trên sông Tranh, nhớ về bến sông quê mình, anh bật lên “Nhớ bến sông xưa đò nghịch chuyển/hẹn hò nguyện ước ánh trăng lên…Sông chảy suốt bốn mùa nắng gió/em chảy vào tôi muôn tơ vương” (sông và em); Bất chọt bắt gặp ánh đèn dầu ngày cũ, ký ức về mái trường xưa vụt hiện về “Những khi gặp ánh đèn dầu leo lét/lại nhớ thời ngồi học suốt đêm thâu…Ngày chia huyện cái gì cũng thiếu/sắn rồi khoai hai bữa vẫn học chăm” (nhớ trường xưa). Đọc những câu thơ này của Thọ “Tháng ba hoa gạo đỏ trời/chợt nghe nỗi nhớ nửa đời gọi tên/từ hương cỏ dại bên thềm/tóc xanh tình thả buông mềm bờ vai” (phôi pha) tôi lại liên tưởng đến những câu hát trong bài “thời hoa đỏ”: “dưới màu hoa như lửa cháy khát khao” hoặc lời một bài hát khác: “Cái thời hoa gạo cháy/ xa mãi rồi em ơi/dòng sông vẫn êm trôi/đôi bờ không quên được/thời gian rồi dừng bước/thương nhơ lòng không nguôi”. Hình ảnh lạ “tình thả buông mềm” như một sự khẳng định bước đầu đến với thi ca của một tác giả trẻ…

Đúng như nhà thơ Nguyễn Liên Châu đã viết trong lời bạt: “Đối với tôi, sự tài hoa của người làm thơ không quan trọng bằng thái độ của người ấy đối với thơ. Đó là cái được của Võ Văn Thọ…Cái chưa được là thơ của Thọ còn đơn giản” và “Thời gian làm công việc sàng lọc và một loài rau dại đã trở thành một đặc sản. Những bài “thơ rau dớn” của Thọ sau này cũng rất có thể sẽ trở thành như thế. Hãy cứ “cuộn mình xanh” (lời trong bài “rau dớn quê nhà”) ”. Có lẽ không cần nói gì thêm về “con đường” thơ của Thọ!./.

Tấn Đường

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!