Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Cảm nhận bài thơ “ Chút An Nhiên” của Hoài Huyền Thanh – Châu Thạch



Chút an nhiên

 ( HHT thân gửi Anh MPT và  ĐT)

Hoàng hôn về vội vã
Hôn khẽ nắng chiều buông.
Sân ga đời lặng lẽ
Ngại ngần bước chân hoang.

Đêm độc hành chưa khuất
Vụt rực rỡ nắng vàng.
Nắm níu gì ta hỡi?
Đời là bể trầm luân.

Lòng ngổn ngang trăm mối
Thương chiếc lá lưng chừng.
Thiện lương và tội lỗi
Cách chia mỗi bước chân.

Xa gần rồi cũng thế
Nước sẽ chảy về nguồn,
Cát bụi nào tự tại !?
Bến Mơ lòng An Nhiên
 
Hoàihuyềnthanh

  Cảm nhận  của Châu Thạch:

Trong chuyến về thăm Ban quản trị web Đất Đứng tôi gặp Hoài huyền Thanh lần đầu. Qua giao tiếp tôi nghĩ chị là người vui cười,  cởi mở, chân thành và yêu thương. Trở về, tôi đọc thơ chị và một Hoài huyền Thanh (HHT) mới đến với tôi trong thơ, một HHT nội tâm sâu sắc với  tâm tư  thâm trầm mang nhiều ước mơ thánh thiện. Tôi đọc bài thơ “ Chút An Nhiên” của tác giả và tôi hiểu rằng tác giả khó được an nhiên bởi lòng chị còn mang nhiều nỗi đau của kiếp nhân sinh.
Chỉ bốn câu thơ đầu ngắn gọn mà HHT đã vẽ lên hai nỗi buồn thê thiết: một hoàng hôn và một sân ga đời ảm đạm.                   
Hoàng hôn về vội vã
                    Hôn khẽ nắng chiều buông.
                    Sân ga đời lặng lẽ
                    Ngại ngần bước chân hoang.


Hoàng hôn là nắng chiều, vậy mà hoàng hôn lại vội vã hôn nắng chiều? Có phải đây là một câu thơ nghịch lý hay không? Không, sẽ không nghịch lý nếu ai đó có tâm trạng ở cuối cuộc đời. Đó là tâm trạng họ sẽ nhận biết được thể xác và tâm hồn như hoàng hôn và như cả nắng chiều, là hai biến chuyển khác nhau trong cùng thân vị. Hoàng hôn thì buồn vì ngày đã hết mà ánh nắng chiều thì đẹp biết bao. Hoài huyền Thanh đã ví thể xác như hoàng hôn và tâm hồn như nắng chiều.  Thuộc thể và thuộc linh đã hôn khẽ trong chính con người vì  cả hai biết sắp đến giờ từ biệt.
Sân ga thì thường nhộn nhịp, sân ga không bao giờ chỉ có một người đi. Nhưng sân ga của HHT lặng lẽ và chỉ có một bước chân hoang. Phải chăng đây là cõi chết, là nỗi cô đơn cuối đời trước khi bước lên con tàu đi về bóng đêm vô định!
 Chỉ bốn câu thơ ngắn gọn mà mỗi chữ là một giọt sầu gieo xuống hoàng hôn của cuộc đời, giống như “ bức tranh vân cẩu vẽ  người tang thương” khiến cho lòng ta trở nên se thắt. Có câu thơ “ Cảm ơn đời mỗi buổi mai thức dậy/Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”: có nghĩa là hôm nay ta mới có thêm một ngày và hôm qua có thể là ngày cuối của đời ta. Vậy cho nên hoàng hôn của cuộc đời không biết sẽ đến lúc nào, và câu thơ của HHT là lời cảnh tỉnh cho hết thảy con người trẻ, già đang sống ở thế gian.

Bốn câu thơ tiếp tác giả muốn buông bỏ những nắm níu ở đời nhưng làm sao buông bỏ được:
 Đêm độc hành chưa khuất
 Vụt rực rỡ nắng vàng.
                Nắm níu gì ta hỡi?
                Đời là bể trầm luân.


“ Đêm độc hành chưa khuất”: Đêm chưa khuất,đời người chưa tận. “ Vụt rực rỡ nắng vàng”: Phải chăng là ánh nắng chiều le lói hay sự trỗi dậy mạnh mẽ của con người trong những giây phút cuối. “ Nắm níu gì ta hởi/ Đời là bể trầm luân” là tiếng kêu đau đớn tự trách móc tham vọng của chính mình chưa chịu dứt bỏ mà đi, còn ngã chấp đời nầy.
Bốn câu thơ kế tiếp giống như  hai vế trạng, luận của một bài Đường thi, tác giả mở rộng ra suy luận của mình về chuyện phi lý của cuộc đời:

            Lòng ngổn ngang trăm mối
            Thương chiếc lá lưng chừng.
            Thiện lương và tội lỗi
            Cách chia mỗi bước chân.
Từ một chiếc lá rụng bay dật dờ mà tác giả chiêm nghiệm sự ngổn ngang trăm mối vì ngã chấp của người như chiếc lá kia cứ lưng chừng chao đảo. Cái thiện và cái ác ở quá gần nhau, vì thế cái siêu thoát và cái trầm luân cũng không xa nhau mấy. Bốn câu thơ tức cảnh sinh tình đầy sự trăn trở của kiếp nhân sinh, lời thơ chùng xuống và tiếng thơ như uất nghẹn khiến người đọc không khỏi trầm tư.
Và vế thơ cuối là một tiếng thở phào trút bỏ mọi ưu tư:
                 
                Xa gần rồi cũng thế
                Nước sẽ chảy về nguồn,
                Cát bụi nào tự tại !?
                Bến Mơ lòng An Nhiên.


Tiếng thở phào ngắn gọn ở cuối bài thơ không nói lên được tính an nhiên tự tại trong lòng tác giả. Nhưng tiếng thở phào đó cũng nói lên được định lực có  trong người  tác giả, trút bỏ mình được phần nào vạn pháp đang khuấy động bình an tâm hồn.
Đầu đề bài thơ là “ Chút An Nhiên”. Đó là ước vọng chân thành như muốn tìm chiếc phao trên biển. Biển hoặc bình an hoặc bão tố, sự an nhiên trong lòng người cũng chẳng bao giờ có một phần, một chút mà phải trọn vẹn như mặt biển kia.  Hoài huyền Thanh  muốn tìm “ Chút bình an”cho mình nhưng cũng mang tâm trạng, ước vọng của hết thảy con người chúng ta. Làm sao có sự bình an khi đang đứng trước bão bùng? Chiếc thuyền con với chiếc buồm nhỏ bé có qua được đại dương đang sóng gió hay không?” Chút An Nhiên” là một bài thơ u uẩn và thánh thoát ở gần nhau như “ mỗi bước chân” đi. Bút hiệu Hoài huyền Thanh theo tôi đoán có ý nghĩa là hoài vọng những điều huyền nhiệm thanh cao, cho nên tác giả luôn mơ ước những điều tốt đẹp là tất nhiên, và dĩ nhiên, ai tìm được chút an nhiên của Hoài huyền Thanh sẽ là có bình an mọi sự, ai không có một chút an nhiên ấy thì sự bình an sẽ mất .
Tôi biết tìm “Chút An Nhiên” của Hoài huyền Thanh không dễ, nhưng tôi cũng biết đây là một bài thơ hay của  một cây bút nữ mà nội tâm còn nhiều băn khoăn , trăn trở về kiếp nhân sinh. Bài thơ cho ta nhiều suy nghiệm về đời .

                            Châu Thạch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!