Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

Đọc Tập thơ mừng thọ Mẹ của Huy Phương - Trần Hữu Dinh



    Đầu xuân Canh Thìn (2000), thầy giáo Huy Phương (Phạm Viết Phương) in tập thơ mừng thọ người Mẹ kính yêu bước sang tuổi chín mươi. Tập thơ có tựa đề: “Ngọn đèn”, bìa do họa sỹ Hoàng Trung trình bày, một bức chân dung ký họa người Mẹ rất có thần, ở dưới là mấy câu thơ đề từ rất ấn tượng: 
Bình minh đến ngoài cửa 
Sáng bừng cả không gian                                                                                                                 
     Ngoài hai bài văn bộc bạch lời tâm sự và phác thảo chân dung người Mẹ là 37 bài thơ. Dẫu viết về đề tài gì, thể thơ truyền thống hay tự do thì tất cả chỉ xoay quanh quan hệ: Mẹ- con, bà- cháu. Đọc: “Ngọn đèn”, tôi hiểu khởi nguồn thơ :
Vỡ lòng tập viết câu ca
    Người Mẹ của anh hiện lên trong thơ anh là thế: “ Lầm lụi như cua giữa tháng ngày/ Lưng trần chân đất xạm đôi tay? Được mùa ấm bụng lưng cơm dẻo/ Thất bát no lòng mẩu sắn dây…” (Nghĩ về nhà nông)

   Cuộc đời người nông dân luôn gắn bó với mái tranh nghèo. Từ nơi xa anh bối rối trước cảnh đêm tối, trời mưa, nhà dột, người Mẹ đã già yếu, lọ mọ, lần giường  dậy tìm mo cau để dói nhà trong một không gian rừng núi vắng vẻ, quạnh hiu, nổi lên  âm thanh não nùng: “tiếng cuốc kêu hoài”.
Tình yêu thương Mẹ đạt đến độ chín muồi, anh mới có thể viết được những câu thơ:                                                     
Trời mưa mái lá dột hai đầu                                                                             

Tiếng cuốc kêu hoài dưới lũng sâu                                                                    

Con ở nơi xa đâu có biết                                                                             

Lần giường

Mẹ dậy dói mo cau. (Lần giường Mẹ dậy)                                                      
Anh cũng thấu hiểu nỗi lòng của người Mẹ thương con, nhất là đứa con đi bộ đội đã hy sinh trên chiến trường Lào vẫn chưa tìm thấy hài cốt: “Ở nơi nào anh thấu tình chăng/ Mẹ mòn mỏi trong nỗi sầu thương nhớ/ Tiết thanh minh Mẹ thường đi tảo mộ/ Lại khóc thầm thương đứa con xa…” (Thăm bạn Lào nhứ anh”
 Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê xứ Nghệ, tuổi thơ của Huy Phương gắn liền với
cảnh:
“Thả tru rú Nậy/ Ăn sim rú Lòi/ Buộc túm tay áo/ Suốt ngày rong chơi/Con trai giang nắng/ mặt đỏ hây hây/ Con gái đánh chài/ Ngồi oằn mê nón/ Dong tru về ràn/ chạy ào xuống bến/ Một dòng sông tím / Chở đầy hoàng hôn” .
Thì ra, ngay từ tuổi chăn trâu, Huy Phương đã rất giàu trí tưởng tượng và có một tâm hồn giàu chất lãng mạn, mới có thể viết:                                                                                                         
Và từ những ngày đó “Suốt một đời Mẹ lo/Sợ con mình thất học” (Bài thơ viết về Mẹ), đã bao nhiêu năm tháng… “Cứ đến tầm Mẹ dậy/Cời lửa thắp sáng đèn…Mẹ ngồi nhìn con học””… và thấm thía mọi thành đạt của mấy anh em ngày nay là: “Bắt đầu từ ngọn lửa/ Mẹ thắp lên giữa bàn” (Ngọn đèn).                              
Ấy là nỗi lo khi Mẹ nằm viện:                                                                                      

Ngày xưa Mẹ tập đi cho con                                                                                          

Bây giờ con tập đi cho Mẹ            (Bà nằm viện)                                                                             

là niềm vui sum vầy cháu chắt:                                                                                        
Đầu sân chúm chím chắt chào cố                                                                                  

Trước ngõ bi bô cháu bẩm bà      ( Mừng thọ Mẹ tuổi Tám mươi)
 Huy  Phương coi làm thơ là để đối thoại với chính mình, nó là những hồi ức, những kỷ niệm không thể nào quên cần được tái hiện. “Thơ là kỷ niệm của đời người, là dấu ấn của cảm xúc…Với anh, thơ là kỷ niệm có thật, những kỷ niệm riêng biệt, mình viết cho mình, ghi cho mình, lưu giữ cho mình. Tuy vậy, không vì thế mà thơ anh chỉ bó hẹp trong phạm vi riêng tư của tâm hồn mình. Không cố ý làm thơ nhưng anh đã có thơ”. (Nhà Thơ Thạch Quỳ). Có lần anh tâm sự:                      
Vần Thơ tâm sự viết cho mình                                                                                       

Gửi chút riêng tư gửi chut tình                                                                                     

Cũng đủ cho ta vui chút đỉnh                                                                                          

Mỗi lần trò chuyện với tâm linh                                                                                      
Và anh đã chân thành nói đúng sự thật:” Tôi nghĩ thơ tôi làm chỉ là tư liệu tình cảm, lưu hành nội bộ mà thôi…Nhưng dù đã thành thơ hay chưa thì nó vẫn là những mảnh tâm hồn tôi, những suy tư trăn trở của tôi. Tôi muốn kết nó lại thành một bó hoa để kính dâng lên Mẹ nhân dịp mừng thượng thượng thọ” (Lời tâm sự)
 Vâng, tôi hiểu. Mừng thọ mâm cao cỗ đầy, vui đấy, nhưng sẽ qua đi, còn tập thơ: “Ngọn đèn” của huy Phương trong tay mọi người.
THD

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!