Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

Đọc "Nói gì đi!?" của Vĩnh Thuyên - Trang Hạnh



 NÓI GÌ ĐI !?
 
Lòng bảo thôi mắt môi ngần ngại
Ngày  muộn màng nắng chết trên tay
Em đã nhặt lá về xây mộ
Chôn nắng vàng chiều ngả nghiêng vai

Ai nỡ giấu mùa thu trong áo
Gió tung bay lá đổ hiên nhà
Ai đốt khói lam chiều đồng nội
Đất giao mùa... thương giọt mưa qua

Lá gọi gió không về chuyển hướng
Thôi  cũng đành nhắm mắt... phôi pha
Đời chấm hết may còn chút... nợ
Dành tặng người trước lúc đi xa...

Vĩnh Thuyên

Cảm nhận của Trang Hạnh
 
Thơ Vĩnh Thuyên lạ lắm, anh viết không dài, thường là ba bốn khổ thôi nhưng lắng đọng trong lòng người của sự chuyển mùa những chiếc lá vàng rơi, của chiều thu man mác, như mưa trên phố như vắng  thương người phụ nữ bán hàng rong, biển vô tình nói tiếng yêu thương
Thật thế. Cái buổi chiều của Vĩnh Thuyên thật lạ.
Lòng bảo thôi mắt môi ngần ngại
Ngày  muộn màng nắng chết trên tay
Nắng một sự kiện thiên nhiên bình thường mà có gì đâu mà “sông” với “chết” nhưng với Vĩnh Thuyên thì không! Nắng là một sinh linh, khi chiều tà, hoàng hôn buông anh tiễn nắng như tiễn một người thân, có lễ nghĩa hẳn hoi.
Em đã nhặt lá về xây mộ
Chôn nắng vàng chiều ngả nghiêng vai
Chôn nắng bằng những chiếc lá mong manh, nhưng chiếc lá mong manh bỗng trở thành những vật liệu xây dựng thiêng liêng chôn cất cái vô hình trên vai người con gái, anh đã vượt lên những việc tưởng như không thể làm được. Trời ơi nếu con người xây mồ được cho hoàng hôn thì nhiều mộ hoàng hôn  lắm…
Nhưng không! không phải anh chôn nắng để rồi không có nắng…bởi mùa thu sang, cái nắng hạ dịu xuống để mùa thu trong áo tung ra, cho gió heo may trút lá vàng bay, cho khói lam chiều quyện hương đồng, mảnh đất vào heo may còn luyến nhớ những giọt mưa hạ…những vật vô tri vào thơ Vĩnh Thuyên bỗng sống dậy chuyển mình, ai bảo nó đứng im, không! nó đang sống cùng nhịp sống của nhân loại.
Hãy nghe tiếp tâm tình của anh:
Lá gọi gió không về chuyển hướng
Thôi  cũng đành nhắm mắt... phôi pha
Đời chấm hết may còn chút... nợ
Dành tặng người trước lúc đi xa...
Anh muốn giữ lại, gọi lại cái gì đang dần đi qua, anh muốn lắm nhưng không thể bởi quy luật thiên nhiên, thôi đành buông mà coi như đang nợ, mà nợ thiên nhiên bao giờ trả hết, cái nợ này phải chăng là nợ nàng thơ, nợ bạn đọc mà anh vẫn còn phải trả không bao giờ hết đâu anh Vĩnh Thuyên ạ!
Bắc Ninh 8-2013
TRANG HẠNH

2 nhận xét:

  1. tuongphuc4758@yahoo.com09:06 26 tháng 8, 2013

    Bài thơ vốn rất hay , thêm bài cảm nhận với văn phong nhẹ nhàng, khiến lòng ta lâng lâng như say trong chiều chuyển Hạ sang Thu.

    Cảm ơn anh Vĩnh Thuyên và Trang Hạnh đã cho bạn thơ một buổi chiều nhiều duyên nợ với :
    Mắt môi ngần ngại
    Nắng vàng nghiêng ngã trên vai
    Mộ lá với Áo Thu bay
    Và Khói lam chiều, Thương giọt mưa qua...

    Xin chúc hai nhà Thơ thật khỏe, vui tràn đầy thi hứng trong mùa Thu này

    Thân ái,
    Lê Liên

    Trả lờiXóa
  2. Chị Liên ơi !Chúcchị khỏe nhé!

    Trả lờiXóa

Cám ơn bạn đã thảo luận!