Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

Đọc "Bài thơ hôn đá" của Nguyễn An Bình - Lê Liên

BÀI THƠ HÔN ĐÁ
Nguyễn An Bình
                       



Tai nghiêng nghe lại tình người
Chút dư hương cũ qua đời ăn năn
Tai nghiêng nghe mảnh trăng buồn
Trôi qua tiền kiếp úa vàng môi hôn.
*
Tình tôi, một thoáng hương trầm
Mà phân vân mãi nhiều năm lụy phiền
Lối xưa nào vết chân chim
Sao tà huy xuống bên hiên trúc vàng?
*
Người trong cổ tháp hoàng hôn
Có nghe đá vỡ mộng vàng trăm năm?
Tôi còn chút nhớ bâng khuâng
Thèm hôn môi đá thì thầm giọt sương.
*
Gởi người một thuở trầm luân
                                                      Tóc thơm đã rũ nỗi buồn trong tôi.
Quẩn quanh ghế nhớ ai ngồi
Mà hương xưa cũ bồi hồi khôn nguôi.

*
Tai nghiêng nghe đá ngậm ngùi
Tôi trông cuối trạm - thấy người mù sương
Gởi em chút nắng vàng son
Trái tim đá cũng thơm nồng nụ hôn.

NAB


Đá có loại chỉ là khoáng chất bình thường, thô mộc, vô tri. Có khi đá rơi vãi, lăn lóc bên đường chẳng ai buồn để ý. 
Cũng có loại đá quý, điểm xuyết cho cuộc sống thăng hoa. 

Và có những tảng đá, núi đá thật đáng ghét, nhưng cũng thật cuống hút khi nó sừng sững, lạnh lùng thách đố sự can trường của những người đam mê chinh phục đỉnh cao. 

Còn trong tâm khảm của nhà thơ Nguyễn An Bình, Đá bỗng trở nên mật thiết, đá đồng hành với sinh tử luân hồi của chính tác giả và cả với mỗi người chúng ta!
  
Thật thú vị khi đọc BÀI THƠ HÔN ĐÁ!
Ta tưởng chừng như mình đang phiêu du trong cõi sa mù ngào ngạt hương thơm...của những mùa trăng buồn rất đỗi xa xăm, mà lòng ăn năn(?) mang từ tiền kiếp đến lai sinh bằng cả sự ân cần ở động thái "tai nghiêng" được lập đi, lập lại ba lần trong bài thơ mênh mang tình Người này. 

Mỗi khổ thơ cho ta một thoáng hoài niệm với cung bậc cảm xúc khác nhau. Mà dư hương của nó quyện lẫn trong dư âm trầm buồn, sâu lắng ... với ray rứt chen lẫn trong miên man hoài niệm và hoài vọng...

Khi mà ăn năn, nhung nhớ chế ngự trong tâm hồn, thì tác giả đã tự tình với vạn vật quanh mình bằng tấm lòng khiêm cung, Nhẹ THỔI HỒN vào từng mảnh trăng buồn, vết chân chim, hiên trúc vàng, CỔ THÁP, MÔI ĐÁ, tóc thơm, GHẾ nhớ ai ngồi....khiến ta như trôi dạt vào từng thoáng, từng thoáng bồi hồi, động lòng trắc ẩn.

Để rồi, 
Ta chợt nhận ra cảm xúc thăng hoa, đột biến qua khổ thơ cuối:
"Tai nghiêng nghe đá ngậm ngùi
Tôi trông cuối trạm - thấy người mù sương
Gởi em chút nắng vàng son
Trái tim đá cũng thơm nồng nụ hôn."

Có phải chăng khi ta theo đuổi đến cùng thì sẽ đạt  được điều ta từng ấp ủ?

Ơi,Thật tuyệt! 
Khi mà sự bâng khuâng đã bật thành nỗi khát khao, dù biết nó rất mơ hồ:
" Người trong cổ tháp hoàng hôn
Có nghe đá vỡ mộng vàng trăm năm?
Tôi còn chút nhớ bâng khuâng
Thèm hôn môi đá thì thầm giọt sương.


Và rồi ,
Vẫn chưa hết nỗi thiết tha:
"Gởi người một thuở trầm luân
Tóc thơm đã rũ nỗi buồn trong tôi.
Quẩn quanh ghế nhớ ai ngồi
Mà hương xưa cũ bồi hồi khôn nguôi.


Phải ! Với nỗi niềm ăn năn , nhung nhớ , khát khao ... đã cho  kết quả đẹp, rất tròn trịa khi mà :"TRÁI TIM ĐÁ CŨNG THƠM NỒNG NỤ HÔN" khiến ta nhận ra Triết lý thủy chung ( trước sau) rất tinh tế  từ bài thơ HÔN ĐÁ .

Đá ở đây hiện thân cho thân phận lưu đày của từng kiếp người. (Mà làm Người có mấy ai không vấp phạm lỗi lầm?).Trong bài thơ này, Đá được ngầm hiểu như là sự XƠ CỨNG của tâm hồn con người! và Của chính bản thân ta nữa!

"Người trong cổ tháp hoàng hôn
Có nghe đá vỡ mộng vàng trăm năm?" 
....

"Gởi người một thuở trầm luân
Tóc thơm đã rũ nỗi buồn trong tôi.
Quẩn quanh ghế nhớ ai ngồi
Mà hương xưa cũ bồi hồi khôn nguôi"

(Thật đáng sợ khi con người, chúng ta an phận không dám thoát khỏi sự cổ hủ, sáo mòn hay tự giam mình vào chính ngục tù của bản thân! hoặc cố chấp lỗi lầm của nhau)

Và này!
Đá vô tri, tẻ lạnh, có mấy ai thích hôn đá? 
Vậy mà, thật ngạc nhiên khi tác giả còn tìm thấy được sự NỒNG NÀN THƠM THO từ NỤ HÔN VỚI ĐÁ!

Hôn là hành động tích cực, biểu hiện cử chỉ yêu thương mà ai cũng mong muốn được đón nhận. 

Ở đây, Hôn Đá đồng nghĩa với thứ tha cho chính bản thân mình và trao ban lòng vị tha cho mọi người chung quanh mình nữa.

Chỉ có sự thứ tha mới giải thoát cho con người khỏi tai ách phiền muộn. Sống cuộc đời có ý nghĩa hơn!
Mọi sự thứ tha luôn bắt nguồn từ lòng ĐỘ LƯỢNG. 
Độ Lượng là ánh sáng của Tình Yêu Cao Thượng. 

Tôi không thể viết hết ý nghĩa sâu xa của BÀI THƠ HÔN ĐÁ. Nhưng tôi tin một điều chúng ta có thể nhận rasự MẦU NHIỆM của TÌNH YÊU THƯƠNG khi chúng ta biết cúi xuống Ân Cần HÔN ĐÁ, để lấy đó làm bệ phóng cho sự thay đổi tích cựchơn nữa, trong đời sống của mình.

Cảm ơn nhà thơ Nguyễn An Bình đã tặng cho đời  "CHÚT NẮNG VÀNG SON" thật ẤM ÁP  cùng với " NỤ HÔN THƠM NỒNG dành choTRÁI TIM ĐÁ. Nhưng trái tim đá ấy không phải là những phiến đá vô tri, mà là những phiến đá được kết tinh từ lòng Bao Dung, Nồng Nàn, Lấp Lánh Soi Sáng cho Thơ, cho Đời.
                                                                                        
Lê Liên
(Dalat, 24.08.2013)


2 nhận xét:

  1. VIÊN SỎI NHÒ06:19 26 tháng 8, 2013

    Chị Lê Liên ơi !
    Em đã đọc bài thơ này của anh NAB và có cảm tưởng mình đang đứng trước bức tranh cổ kính về tình người tình đời, phải lắng lòng để chiêm nghiệm, thưởng thức. Từng lời thơ như nét chấm phá đem lại cho em nhiều cảm xúc khác nhau.
    Chỉ vậy thôi !
    Và khi đọc bài cảm nhận của chị, QH không khỏi ngỡ ngàng thú vị vì sức cảm thụ văn thơ của chị thật tuyệt vời. Dường như có sự đồng điệu giữa 2 tâm hồn thì phải. Phải chăng vì " Lê Liên từng tình tự với Đá, và bây giờ cũng đang miệt mài gởi những thông điệp tình yêu của mình vào Đá"nên chị đã có sự cảm nhận thật tinh tế quá.

    Cảm ơn chị về bài viết đặc sắc như một cánh cửa mở rộng để "viên sỏi nhỏ" tha hồ thưởng thức vẽ đẹp phi phàm cùa "bài thơ hôn đá". Xin cảm ơn chị và cảm ơn anh Nguyễn An Bình đã ý nhị khi phả vào thơ thông điệp cuộc sống.
    Chị LL thân mến ! Thành phố ĐL chắc đầy mưa giăng nhưng QH chúc chị lòng tràn ấm áp. Chúc anh NAB sức khoẻ và niềm vui.

    TTQH




    Trả lờiXóa
  2. tuongphuc4758@yahoo.com07:06 26 tháng 8, 2013

    Cảm ơn Viên Sỏi Nhỏ của chị rất nhiều!

    Bài cảm nhận này, Chị cố gắng viết gom lại, không phân tích cặm kẻ từ câu, từng khổ thơ ( vì lý do kỹ thuật) và chị rất vui, vì có nhiều bạn thơ đồng cảm với mình và với nhà thơ Nguyễn An Bình.

    Comment của em và nhiều bạn thơ ở các trang web khác về bài cảm nhận này, là động lực giúp chi tự tin hơn, khi dấn thân vào khám phá muôn nghìn điều kỳ diệu, ẩn sâu bên trong những tứ thơ, của rất nhiều nhà thơ... mà chị có cơ duyên hạnh ngộ.

    Chị muốn nói lời cảm ơn chân thành đến tất cả các bạn thơ. Ước mong mọi người cũng tìm thấy nhiều niềm vui nho nhỏ trong cuộc sống này.

    Gởi đến Viên Sỏi Nhỏ nhựa mật yêu thương từ cuộc sống này!

    Thân ái,
    Hạt mưa nhỏ của em.

    Trả lờiXóa

Cám ơn bạn đã thảo luận!