Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Cảm nhận bài thơ “ Để nhớ mãi đến Tôi” của Hoa Bất Tử - Châu Thạch


 Bài thơ “Để nhớ mãi đến Tôi” của tác giả Hoa bất Tử được đăng trên trang web datdung.com. Đọc vế đầu của bài thơ “không mấy ai" không cảm thấy có thắc mắc trong lòng:
 
 Nếu một ngày nào đó,
Khi  hơi thở chỉ còn thoi thóp
Khi trái tim chuẩn bị ngưng những nhịp luân hồi
Khi cuộc sống của tôi gần như đã chấm dứt
Nếu điều đó xảy ra,
Xin đừng đặt tôi trên chiếc giường toàn màu trắng xóa
Xin đừng kẹp kìm tôi giữa máy móc dây dợ
Xin đừng bắt tôi vật lộn rên rỉ rồi chìm vào màu đen của cái chết tầm thường
 
Phàm là người, ai cũng muốn thêu dệt cho mình một cuộc sống đẹp, sung túc, hạnh phúc. Họ sợ hãi, né tránh khi nghĩ về cái chết, và nếu có chăng thì cũng mong khi chung cuộc xin ơn trên cho mình được chết lành. Tác giả bài thơ “ Để nhớ mãi đến Tôi”cũng muốn chết lành nhưng mang một tâm trạng khác thế nhân.  Tác giả đã di chúc một điều khó hiểu, vì ai cũng không muốn chết trong đằn vặt đau đớn nhưng cũng không ai muốn không được cứu chửa đến phút cuối cùng. Tuy thế đọc tiếp vế hai của bài thơ thì sẽ hiểu đó là ao ước chính đáng của một con người nhân hậu:

              Nếu một ngày nào đó,
Nếu thượng đế thực sự muốn tôi đi xa vĩnh viễn
Xin hãy để xác thân tôi ở lại
Và hãy thực hiện ước nguyện của tôi đừng e ngại
Hãy lấy đôi mắt của tôi cho cô bé chưa bao giờ thấy ánh mặt trời
Hãy trao trái tim tôi cho cậu bé ngày đêm mệt mỏi vì những nhịp đập yếu ớt
Xin truyền máu của tôi cho người phụ nữ vừa được kéo ra từ chiếc xe hơi bẹp nát
Xin lấy thận của tôi bù đắp cho người đàn ông đã bao năm chạy thận nhân tạo
Và nếu có thể,
Cứ tháo từng đốt xương của tôi
Trao cho những bé tật nguyền chưa từng được đi lại
Hãy lấy đi mỗi tế bào
Nếu điều đó mang lại sự sống cho bất cứ ai
Tất cả những gì còn trên thân thể tôi
Xin đốt thành tro bụi thả theo cơn gió trôi
Góp phần làm cho cây cối ươm màu xanh tốt tươi

À ra thế, tác giả muốn dùng tất cả cái thân thể còn tươi mình để giúp ích cho đời, cho nên đến giọt máu của mình cũng muốn giữ còn tươi để truyền cho kẻ khác.
Hẳn ai cũng biết mỗi sinh linh được hình thành là một kiệt tác của Tạo Hóa. Chẳng có gì trên cơ thể chúng ta dư thừa, nó thật mầu nhiệm bởi sự cần và đủ để trở thành một bộ máy hoàn hảo nhất, giúp cho sự sống phát triển hài hòa. Vậy nên khi tác giả muốn hiến tặng một phần thân thể mình cho một người nào, là muốn  hoàn thiện sự khiếm khuyết hay cải tử cho người ấy sống trong đời. Đó là một khát khao cho đồng loại có mắt để chiêm ngưỡng kỳ quan thiên nhiên, có tim để hòa nhập cuộc sống... Đó là một tấm lòng cao cả, một nghĩa cử cao đẹp biết bao.
Qua vế ba của bài thơ tác giả không ngần ngại thổ lộ điều mình ao ước lấy lại sau khi đã cho đi tất cả:

Nếu ngày đó xảy ra
Khi tôi thực sự dừng hơi thở
Nếu cần chôn, hãy chôn sự yếu đuối
Nếu cần thiêu, hãy thiêu phần tội lỗi
Còn nếu bạn muốn tưởng nhớ đến tôi
Hãy dành những lời nói hoặc cử chỉ yêu thương cho người cần đến bạn
Bạn biết không
Chỉ cần bạn làm giúp tôi những điều tôi nguyện ước
Tôi sẽ trở thành một đóa hoa bất tử giữa đời thường

Toàn bộ ba vế của bài thơ đã bộc bạch tất cả những điều tác giả muốn nói, đọc đến đâu thì hình ảnh sống động hiện lên đến đó.. Bài thơ hay không phải hay ở từ hoa mỹ, ở câu văn chương, ở ý mới lạ cầu kỳ  vì chính bản thân nó không có những điều nầy, mà hay vì nó bộc lộ tất cả sự chân thành của một tấm lòng  nhân ái. Thông thường những người hiến thân cho ý tế chỉ nghĩ để lại cho đời những bộ phận quan trọng của mình mà thôi, không mấy ai tận dụng đến từng tế bào, đến tro thể xác thiêu ra đem dùng cho cây xanh tươi tốt. Còn gì cao quý hơn khi đem thân thể mình hiến tặng để tiếp sức cho người sống mạnh và sống  dài thêm năm tháng ?
Cái tác giả muốn chôn muốn thiêu đi là cái thuộc phần xấu của linh hồn: Đó là sự yếu đuối, đó là phần tội lỗi của con người. Phần nầy tôi nghĩ tác giả đã tự chôn tự thiêu rồi sau khi có ước nguyên thanh cao kia. Và, “ Hoa bất tử” mà tác giả mong muốn nhận lại đó, cũng chỉ là lời khích lệ tha nhân mà thôi, bởi vì những tâm hồn cao thượng yêu người hơn yêu mình thì cũng đâu cần cái bất tử vô nghĩa ấy đâu.

Ôi! Tôi nghĩ nếu những bài thơ như “Để nhớ mãi đến Tôi” có nhiều hơn những bài thơ than mây khóc gió, đau khổ vì tình phụ, sa đà trong men rượu, ca tụng những cái viễn vông thì thế gian nầy sẽ hạnh phúc thêm lên.
 Con người không làm thánh thần được nhưng tư tưởng con người làm thánh thần thì có khó gì đâu, ấy thế mà tìm mòn mắt dễ đâu có được một bài thơ như “ Để nhớ mãi đến Tôi” của Hoa bất tử ./.


Châu Thạch

1 nhận xét:

  1. Cảm ơn chú Châu Thạch thật nhiều. Còn cháu thì xúc động vô cùng khi đọc những lời ưu ái trên của chú dành cho Hoa Bất Tử ...

    HBT

    Trả lờiXóa

Cám ơn bạn đã thảo luận!