Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

TÌNH MẸ BAO LA KHI CON RA ĐI - Huỳnh Minh Tâm

   

Cuối cùng chân lý thơ để lại là niềm xúc động thiêng liêng, là vẻ đẹp bao la mênh mông của tình cảm hiện thực huyền ảo của con người. Không phải tự dưng hình ảnh mẹ luôn luôn gắn chặt với biểu tượng  núi sông đất nước, tình yêu sâu bền, khoan dung vô cùng của tạo hóa. Tất thảy buồn vui, bão tố, gai góc cuộc đời mà con hứng chịu- một sinh linh bé nhỏ giữa biển đời-, tất thảy, tất thảy sẽ tốt đẹp, sẽ qua đi, chỉ còn tình yêu của mẹ là vô tận, là vĩnh cửu. Có thể đó là thông điệp của tác giả bài thơ gửi đến bạn đọc.
   

KHI CON RA ĐI
                          
Đặng Thị Vân Khanh

Kính gửi mẹ

Khi con đi- những bước đi chập chững vào đời
Có thể đợi con-cuộc hành trình bão tố
Con vẫn biết có một tình yêu không thể vỡ
Một sự chắc bền hơn đóa hoa cương.

Có thể suốt đường con đi phố nhà đóng cửa
Lúc chồn chân, mỏi gối, bơ vơ
Con vẫn biết có ngôi nhà luôn sẵn mở
Như hằng chờ bao tháng năm xa.

Có thể là cơn bão cũng qua
Đường con đi vui mùa gặt hái
Con vẫn biết có niềm khát cháy
Thôi thúc tìm về ...Khi con ra đi ...


                            
(Rút trong tập thơ: Ngôi Sao Xanh) 

Lời bình Huỳnh Minh Tâm                                      

          Con vẫn biết có một tình yêu không thể vỡ
          Một sự chắc bền hơn đóa hoa cương
 Có thể nói rằng, đó là những câu thơ viết về mẹ, viết dâng mẹ vĩ đại nhất, ấm áp nhất, đẹp đẽ nhất. Vì rằng, mẹ luôn luôn là hình ảnh của cái đẹp, ngỡ như mong manh, mềm yếu, nhưng là chỗ dựa tinh thần , chỗ quay về cố xứ của tâm thức, những đứa con mang nghiệp đi xa. Tác giả Đặng Thị Vân Khanh đồng cảm sâu sắc với tình cảm mẹ con, mẫu tử, với người mẹ và một đứa con gái; với những cuộc chia ly chớp lửa, vạch ra một ranh giới giữa tuổi ấu thơ và tuổi trưởng thành; hoặc là một cuộc "vào đời" gay cấn, ngỡ ngàng, lạ lẫm, say mê và vô cùng cạm bẫy.
        
         Khi con đi- những bước đi chập chững vào đời
         Có thể đợi con- cuộc hành trình bão tố.

   Một giọng thơ từ ái, dịu dàng và chấp nhận.Không phá cách cẩu thả, không ồn ào nhịp điệu như một số "thi sĩ nữ" mấy năm gần đây mà báo giới hay bàn tán, thơ chị nhỏ nhẻ thầm thì mà cuốn hút lòng người, nâng niu chân thật từng cảm xúc và cách diễn đạt.

          Có thể suốt đường con đi phố nhà đóng cửa
          Lúc chồn chân, mỏi gối, bơ vơ
          Con vẫn biết có ngôi nhà luôn sẵn mở
          Như hằng chờ bao tháng năm xa.

  Chẳng thấy một hình ảnh nào, ngôn ngữ nào nói về mẹ, cũng không quan trọng diễn tả nỗi cực nhọc của mẹ già ở quê nhà, nhưng cách biểu hiện nhà mở sẵn, hằng chờ bao tháng năm gợi mở ra một chân trời tình mẹ bao la, lai láng. Mẹ không so đo, toan tính, kể lể về ngày tháng mỏi mòn chờ đợi con, âu lo thấp thỏm dõi theo hình bóng con nơi phương xa lữ thứ, cánh nhạn cuối trời. Mẹ ở đâu đó như "bức tường câm lặng rỉ máu và nước mắt", mẹ lo sợ, mẹ bồi hồi, mẹ mong nhớ. Nhưng mẹ không ở đâu nhất định, mẹ vẫn đi theo con trong trái tim và kỷ niệm;bàn tay vẫn xoa má con ngủ mỗi đêm sâu, chải tóc con mỗi ngày nắng mới. Thơ chị chân thật, giản dị nhưng chất chứa một tình cảm nồng nàn, một khối thuốc nổ trong lồng ngực.

       Và rồi một cái kết trong trẻo,đầy ấn tượng và xúc động về tình mẫu tử sâu nặng, về sự hy sinh và san sẻ, về hy vọng của cuộc sống.

          Có thể là mưa bão cũng qua
          Đường con đi vui mùa gặt hái
          Con vẫn bết có niềm khát chát
          Thôi thúc tìm về ...Khi con ra đi...

  Cuối cùng chân lý thơ để lại là niềm xúc động thiêng liêng, là vẻ đẹp bao la mênh mông của tình cảm hiện thực huyền ảo của con người. Không phải tự dưng hình ảnh mẹ luôn luôn gắn chặt với biểu tượng  núi sông đất nước, tình yêu sâu bền, khoan dung vô cùng của tạo hóa. Tất thảy buồn vui, bão tố, gai góc cuộc đời mà con hứng chịu- một sinh linh bé nhỏ giữa biển đời-, tất thảy, tất thảy sẽ tốt đẹp, sẽ qua đi, chỉ còn tình yêu của mẹ là vô tận, là vĩnh cửu. Có thể đó là thông điệp của tác giả bài thơ gửi đến bạn đọc. Thiết nghĩ, bài thơ đã rất ấn tượng và thành công hơn những điều mong đợi.


H.M.T

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!