Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

Một nhà thơ nổi tiếng thời trước người gốc Tân An, Long An: Hà Liên Tử - Trần Ngọc Hưởng


Trong truyện ngắn Chiêu hồn nước của mình, nhà văn nổi tiếng Bình Nguyên Lộc có lồng vào một bài thơ. Bài thơ ấy như sau:
 “ Gầy gõ
Đường đêm
Tiếng giày dạ khách
Chập chờn
Chiếc bong phong sương
Tâm tư lê nặng phố phường,
Lầu hoa cửa khép
Trầm hương mơ hồ!
Trăng gầy loáng áo Nàng thơ…
Gặp nhau them mấy dại khờ hồn si
Cầm bằng như gió bay đi,
Giang hồ mình lại xa gì với ta!
Em ngùi son phấn phôi pha,
Đời tôi, nghệ sĩ tài hoa phong trần
Thoáng nhìn đã vội bang khuâng,
Ngược xuôi đôi kẻ rời chân ngậm ngùi!
Vắng đêm
Lọt nửa tiếng cười
Nhẹ tan trong gió
Ai người chợt nghe”

Ông chú thích rõ: Mượn thơ Hà Liên Tử.
Hà Liên Tử là ai?


Xin thưa Thi nhân này là bạn văn chương của nhà văn Bình Nguyên Lộc.
Ông tên thật là Nguyễn Ngọc Biện sanh năm 1928, tại Tân An, người gốc Vĩnh Công, học tiểu học tại trường Nam tỉnh lỵ ( chỗ trường Tiểu học Võ Thị Sáu bây giờ) , học trung học ở Sài Gòn. Năm 1948, ông đã cộng tác với các nhựt báo, tuần báo văn nghệ ở Sài Gòn. Năm 1958, ông xuất bản tập thơ Tiếng bên trời đượcsự đặc biệt chú ý của các nhà phê bình văn học thời bấy giờ và tên tuổi Nhà thơ Hà Liên Tử trở nên quen thuộc cùng giới cầm bút thời ấy.
Xin trích các ý kiến tiêu biểu nhứt :
- Hà Liên Tử là một nhà thơ giàu nhạc điệu… Nhà văn Bình Nguyên Lộc
- Thơ Hà Liên Tử rất tân kỳ: nắt thơ lục bát để kiến trúc theo lối tự do rất hay…Nhà Thơ Đông Hồ
- Hà Liên Tử có cái nhìn ngoại cảnh rất tinh tế và nguồn rung cảm nội tâm rất dạt dào. Có những lúc Hà Liên Tử biết hòa cảm xúc để gợi cho ta những hình ảnh rất nên thơ và một sự thong cảm tiềm tang, tế nhị…  Nhà văn Thẩm Thệ Hà
- Trên tạp chí Rạng đông, nhà phê bình Hữu Đỗ viết : Người văn nghệ không nên đến quá sớm vì đại chúng không làm sao hiểu nổi nhưng cũng không quá trễ vì “ cũ “ không ai thích. Hà Liên Tử đã tránh được cả hai điều đó, thơ anh giản dị, dễ hiểu nhưng cũng không kém phần nồng nàn
Được biết ngoài thi phẩm Tiếng bên trời, ông còn nhiều thi phẩm khác và đã sang tác đến tân năm 1975.
Ngày nay, đọc lại : Em ngùi son phấn phôi pha,
Đời tôi, nghệ sĩ tài hoa phong trần..
không khỏi thoáng chút ngậm ngùi.
Trong tay người viết bài này, chỉ có duy nhứt tập thơ Tiếng bên trời, Nhà xuất bản Dân Trí in lại 2000 cuốn năm 1963 tại Sài Gòn, một số lương bản in khá lớn ở vào thời đó.
Nhiều người hiện nay thuộc bài hát Nhà anh nhà em của nhạc sĩ Anh Sơn phổ từ bài Đến đây là chỗ rẽ  lòng của Thi sĩ Hà Liên Tử:

Đến Đây Là Chỗ Rẽ Lòng


Tình đã không trọn vẹn
Ngỡ ngàng câu hẹn thủy chung

H. L. T.

Nhà anh, nhà em
Cách hai đoạn dường dài
Tuy xa mà gần,
Tuy gần mà xa,
Rồi còn xa mấy nữa
Khi em đi lấy chồng!


Một chiều thu úa lá,
Một con đò sang sông,
Một cõi lòng băng giá,
Một thoáng buồn mênh mông...


Anh nhìn em ái ngại:
Ngày kia em lấy chồng,
Không thiên sơn vạn hải,
Mà xa nhau muôn trùng,
Mà xa nhau mãi mãi
(Trong thương nhớ vô cùng).
Bao giờ mình gặp lại,
- Hoạ hoằn trong cõi mông lung...
Tình đã không trọn vẹn,
Ngỡ ngàng 
Câu hẹn thủy chung.


Anh đến mừng em trong tiệc cưới,
Ra về, men rượu ngấm buồng tim;
Gió khuya lạnh mấy hồn đơn lẻ,
Một ánh sao rơi chìm trong đêm...


Đường về nhà anh
Cách hai đoạn đường dài,
Tuy gần mà xa,
Từ nay xa mấy nữa
Khi em đã có chồng!


Dù tình còn đậm đà,
Dù lòng còn thiết tha,
Dù buồn trong cách biệt,
Thôi em! đừng nhớ chuyện trăng hoa...


Mười năm...
Hương lửa mặn nồng,
Mười năm hạnh phúc bên chồng, bên con;
Tình xưa chừng đã theo ngày tháng
Đã cũ-càng rồi trong héo hon...


Con anh và con em
Mai sau khi chúng lớn
Cùng vui đùa nô giỡn
Cùng học chung một trường,
Đón đưa hai kẻ chung đường,
Đừng chào nhau nhé, như tuồng không quen...
Kẻo chồng em lại trách ghen,
Vợ anh lầm tưởng, thêm ren rối đời!


Gặp nhau, nhìn lại, đủ rồi,
Mà nghe xao xuyến bồi hồi...
Cố nhân!

Chỉ xin nêu vấn đề, mong các bậc thức giả, những người yêu thơ tiếp tục nghiên cứu sưu tầm

Trần Ngọc Hưởng


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!