Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Đôi điều cảm nhận về bài thơ LỬA VÀ THAN của Nguyễn Ngọc Hưng . Người Xứ Quảng


 Trong thời buổi người người làm thơ, nhà nhà làm thơ, ai cũng ngộ nhận mình là thi sĩ. Không thi sĩ cỡ quốc gia thì thi sĩ tỉnh. Chí ít cũng là thi sĩ huyện, thi sĩ phường. Người Xứ Quảng này cũng không ít lần hoang tưởng nghĩ mình là nhà thơ lớn. Nhưng thực lòng Người Xứ Quảng thấy mình quá nhỏ bé với nhà thơ đã thành danh: Nguyễn Ngọc Hưng. Những bài thơ tàng tàng của Người Xứ Quảng và của những bạn trang lứa không nhỏ bé trước thơ của Nguyễn Ngọc Hưng sao được. Thơ của Nguyễn Ngọc Hưng đó là những thi phẩm chuẩn mực về thi pháp, thăng hoa về ngôn từ, đẹp đẽ về hình tượng nghệ thut, chan chứa cái tình (romantic)- lãng mạn của người thi sĩ. Biết là thế nhưng cũng có lúc cái thằng ta vẫn cứ tìm cách “chê” cho bằng được thơ của Hưng:Thơ của mi chuẩn mực quá. Mô phạm quá. Răng mi không làm một bài thơ nào thật phá cách thật xì-tin đáp ứng tâm trạng hừng hực bốc lửa của mấy ả đang sang tuổi hồi xuân. Nhất là cung bậc xúc cảm của lứa tuổi thuộc thế hệ @ hả Hưng?

Tôi phàn nàn và khích tướng Hưng chút chơi thôi. Bất ngờ gặp “Lửa và than” đăng trên mục Thi thơ hay Đất Đứng- một bài thơ rất lạ và rất phá cách. Rất chi là… moden thời thượng. Tôi phải đọc đi đọc lại mới tin đó là đứa con tinh thần của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng. Xin gởi đến bạn đọc xa gần bài thơ:

 LỬA VÀ THAN

Bất cứ lúc nào
Anh
Sẵn sàng cháy

Em
Tích đầy nhiên liệu
Lặng im chờ

Mỗi người mỗi giấc mơ
Hướng sáng

Nào ai muốn kết duyên cùng bóng đêm chạng vạng
Mấy độ rằm hai nửa vầng trăng non

Sợ anh héo hon
Em thầm nén chặt
Sợ em hao mòn
Anh không dám đốt

Than và lửa
Lửa và than
Xa e nguội lạnh
Gần e lụi tàn
Khói mù hít thở dở dang

Ngột
Ngột
Ngột
Tai ng
t mắt ngây
Cơ hồ chết ngạt
Tình câm u uất ứ đầy
Không thể nào không lên tiếng hát

Làm sao tắt cõi lòng rung sóng nhạc
Đôi trái tim hòa giai điệu rộn ràng
Cuồng nhiệt anh biến thành con dế lửa
Em dịu dàng cất giọng dế than…

NNH.

Những người yêu thơ Nguyễn Ngọc Hưng ơi! Người Xứ Quảng thực sự choáng ngợp về bài thơ này của Hưng. Bởi thế Người Xứ Quảng không bạo tay bình bài thơ LỬA VÀ THAN của tác giả. Sợ lắm! Tài hèn, trí mọn. Bình thơ của người ta không bình mà “bành” thành “than” thì tội để đâu không hết. Không bình thì kể câu chuyện tình sự thực 100 % của Hưng để cho mọi người cảm nhận bài thơ này nhé. Nhân vật trữ tình trong bài thơ chắc chắn là Hưng viết cho một người tình “không tên”. Hưng vốn là người kín đáo về cái khoản này. Hưng kín đáo thì Người Xứ Quảng lại ba loa ba lô, ruột để ra ngoài. Những người Hưng yêu hay yêu Hưng lại là bạn gái thân của Người xứ Quảng. Thế mới độc!

Những ngày cuối cùng ở nội trú Trường Đại học Sư phạm Quy Nhơn, Hưng có yêu một người con gái nhưng “mới ngỏ lời thôi /đành lỗi hẹn”. Một người con gái khác rất yêu Hưng nhưng anh chàng Hưng lành tính quá nên mối tình đó nói như thi sĩ họ Hàn “Mơ khách đường xa, khách đường xa/ Áo em trắng quá nhìn không ra”. Hưng bạc phận nên trời không se duyên. Hưng đành chấp nhận phận chăn đơn gối chiếc theo tháng ngày trong căn phòng nhỏ…

Cảm thương Hưng có một lần tôi bạo miệng nói với người con gái ngày xưa đã yêu Hưng bây giờ sống cũng rất gần Hưng:Hôm nào bà đến thăm Hưng, bà liều mạng xông vào ôm thằng Hưng, áp chặt bầu ngực bà vào ngực Hưng, cho hắn biết da thịt phụ nữ thơm ngon như thế nào. Bà mà làm được như vậy là bà tiếp thêm năng lượng sống cũng như nguồn cảm hứng cho Hưng làm thơ đấy. Còn tôi tôi sẽ đãi bà một chầu…Người kia nghe tôi nói vậy, nguýt tôi một cái rõ dài và nói:Đồ dê! Ông cứ làm như anh Hưng cũng ham hố như ông ấy. Anh Hưng là người chuẩn mực là mô phạm. Tôi mà dại nghe lời ông thì anh Hưng coi thường tôi phải biết…

Người bạn gái của tôi ơi! Xin đọc đoạn thơ này thì theo cô tôi có xui dại cô không:

Bất cứ lúc nào
Anh
Sẵn sàng cháy

Em
Tích đầy nhiên liệu
Lặng im chờ

Tôi khoái mấy cái cụm từ và từ Bất cứ lúc nào/ Anh/ Sẵn sàng cháy” và tôi cũng khoái cảm cái câu Em/ Tích đầy nhiên liệu. Hưng ơi các mụ đó như một thùng nhiên liệu (gây cháy). Chỉ cần kích hoạt là mấy gã đàn ông ta cháy thành than, thành tro. Đúng là một gã thông thái. Hưng đã tạo lập một trường từ ngữ logic về hình ảnh và chính xác về bản chất của (Anh - Em) của LỬA VÀ THAN.

Nhưng đọc các đoạn thơ tiếp theo của bài thơ LỬA VÀ THAN thấy nó buồn buồn, như trách như móc như giận như hờn “Mỗi người mỗi giấc mơ”. Bởi vì
: :

Nào ai muốn kết duyên cùng bóng đêm chạng vạng
Mấy độ rằm hai nửa vầng trăng non

Để rồi :

Sợ anh héo hon
Em thầm nén chặt
Sợ anh hao mòn
Anh không dám đốt

Nghĩ mà thương sao :

Than và lửa
Lửa và than
Xa e nguội lạnh
Gần e lụi tàn…

Người con gái kia ơi có nghe tiếng lòng uất nghẹn của một trái tim đau không:

Ngột
Ngột
Ngột
Tai ng
t mắt ngây
Cơ hồ chết ngạt
Tình câm u uất ứ đầy

Khổ thơ cuối cùng của bài thơ như khúc vĩ thanh cho (lửa và than
- Anh và Em)

Làm sao tắt cõi lòng rung sóng nhạc
Đôi trái tim hòa giai điệu rộn ràng
Cuồng nhiệt anh biến thành con dế lửa
Em dịu dàng cất giọng dế than…

Như đã có đôi lời ở phần đầu bài viết,
Người Xứ Quảng không bình bài thơ này mà chỉ giới thiệu bài thơ với những người yêu thơ nói chung và mến mộ thơ Nguyễn Ngọc Hưng nói riêng. Cũng là muốn nói với người bạn gái  (người yêu Hưng) âm thầm bao nhiêu năm nay. Còn chần chờ chi nữa. Hãy làm một hòn than nhỏ cho lửa Hưng nó thiêu cháy đi. Đời người vốn không dài. Ngại ngần chi. Nấn ná chi. Nói như ông hoàng của thơ ca tình yêu:

“Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm
” (Xuân Diệu)

9/4/2013
Người Xứ Quảng – Nguyễn Mạnh Hùng. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!