Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

TIẾNG LÒNG YÊU HOANG MỘNG TRONG THƠ PHƯƠNG UY - Giang Ngọc Phàm


Xem hình

Đọc thơ Phương Uy, là đọc một tiếng lòng- một tiếng lòng yêu. Dường như cô viết thơ là để viết cho tình yêu của mình- một tình yêu không tươi đẹp, một tình yêu dường như chỉ có buồn, đau, bi quan cứ chật chội, ứ nghẹn trong những câu từ không bị câu nệ, ước thúc trong một lối viết khác lạ về nhịp điệu, về diễn đạt ý tưởng. Mà chính cái sự khác lạ đó đã làm cho Phương Uy cứ như một người khác biệt trong cuộc sống này cứ một người một tâm hồn đơn côi đi riêng trên một con đường hoang mộng có đến bảy phần không tỉnh.


Bảy phần không tỉnh ấy thì nhiều, dường như lan chiếm hết cả.
Bắt đầu trong sự hiển hiện hình ảnh một cô gái ưu tư và miên man buồn sâu trong đôi mắt:
Những ngày buồn chật chội đã không chứa nổi các cơn mơ anh
Có rất nhiều hợp âm đã phá tan những cảm xúc từ lâu không phân hủy
Tiếng động cơ lem nhem chen dọc ngang khuôn diện em kiều mị
Đêm giao mùa cằn cỗi không thể xua hết được nỗi hãi sợ thời gian
(Ngày qua chật chội)
Nhặt liên hồi những viên dối trá, nghi ngờ, lạnh nhạt đọng đầy mặt đất
Nhưng túi đời thì chật
Nên cơn gió cũng đành cõng nỗi buồn chập choạng mà bay
(Theo gió mà bay)
Đóa hồng vàng sẫm màu theo bụi cũ
Gió lùa về khan cổ
Rớt xuống đời một tiếng chuông rơi...
(Nhẹ nhàng em bước xuống đời)
Với thế giới nội tâm của cô hanh hao hơi thở và hoang hoải nỗi lòng tựa hồ như không có lối thoát:
Đêm môi đau rũ rượi
À ơi...
Ngực mù lênh đênh lệ
Không em
(Biệt âm nỗi nhớ)
Đêm thánh vô cùng chỉ mình tôi gọi em khắc khoải
Trong cơn mơ bất lực cái nhìn
(Trượt qua những giấc mơ mùa đông)
Anh và em như hai con đường chỉ cắt nhau một lần rồi xa nhau mải miết
Nhưng chưa từng hôn nhau sao có lối cho một lời chia biệt?
(Đắng)
cô đơn hoang trần trụi khác biệt với mọi người:
Nỗi cô đơn được dấu kỹ trong hốc mây trần trụi
Nảy mầm nanh nọc kêu hoang
(Biệt âm nỗi nhớ)
Góc tối bên hiên bày cuộc nhậu
Âm thầm gõ chén, độc- hành- ca
(Say)
day dứt đắng đót không ngừng:
Quả táo cắn đôi sao nửa nào cũng đắng?
Kể từ ngày chia ly...
(Đắng)
thậm chí mâu thuẫn:
Nhốt nỗi nhớ nhung và bản giao hưởng đêm
Gảy lên khúc du ca để nỗi buồn bay ra khỏi cung lòng chật hẹp
(Biệt âm nỗi nhớ)
và đầy lầm lỗi:
Nơi đó tình yêu không là những bông hoa
Chỉ là những nụ hồng thui chột giữa đêm đen ảo giác
Chỉ là những nét kỷ hà khắc lên trái tim lầm lạc
Là những lỗi lầm đâm chết hết yêu thương
(Nơi có những giấc mơ)
thi thoảng lại nhoi nhói đau dường như không còn gì để hy vọng:
Những nỗi niềm khô queo tận đáy
Cạn ngày
Còn lại gì giữa những kẽ tay?
Sợi buồn mang mang ký ức
Không còn tình yêu
(Thế kỷ của những cơn mưa)
không thể nắm chắc:
Cánh bướm sang sông, sợi tơ ngày ở lại
Có phải duyên trần muôn đời vướng mãi
Để ướt mềm một khúc ca dao
...
Hạnh phúc giữa đời đôi khi chỉ là một bàn tay nắm
Nghiệt duyên chi mà níu mãi mắt biếc môi trầm?
(Người đàn bà và mùa thu)
như thể chẳng còn cảm xúc:
Sáng nay giấc mơ về em chỉ còn một nửa
Có một ngày rồi tất cả sẽ trở lại ơ hờ
(Cơn mơ li tâm)
Mà trong khi đó, tình yêu của cô thì đầy đam mê:
Em vẫn gọi tình yêu của anh là trái tim thiên sứ
Dù trái tim này đã từ lâu không thể ra hoa
(Bài thơ cho người mang trái tim thiên sứ)
Tôi viết những dòng em trong cõi hôn mê sâu
Dẫu biết quá khứ chẳng thể phục sinh và tôi cũng chỉ là ảo hình quên lãng
(Náu mình trong đêm)
hy vọng khắc khoải:
Gọi tên em giữa nhạt nhòa những thanh âm không còn vang vọng
(Cơn mơ li tâm)
Trước mùa đông đang đặc trắng dần những sương mù bạch tạng
Ước chi tình yêu còn có đôi cánh để bay lên
(Theo gió mà bay)
Nhưng tình yêu ấy như định mệnh trêu ngươi không nắm chắc được chút nào:
Và tình yêu không phải lúc nào trong đời ta cũng có
Nơi yêu thương để mỗi khi mất mát lại quay về
Những cuộc tình không phải lúc nào cũng được nối bởi chiếc cầu có hai chữ phu thê
Bởi nhiều khi trên đường đời những chiếc cầu nối qua sông rồi gãy đứt
(Lạc)
cứ lần lượt tuột khỏi tay trong giấc tỉnh mùa đông tái lòng:
Mùa đông bước từng bước dài qua bậc cửa
Em nhẹ nhàng rời khỏi đời anh từng bước xuống đời
(Nhẹ nhàng em bước xuống đời)
Nhưng vẫn còn tìm thấy ở cô ba phần tỉnh đáng yêu.
Đó là đam mê khao khát một tình yêu cho mình:
Xin một lần cho trái tim thôi hoang hoải
Cho tình yêu được sáng bừng như tia nắng sau mưa
(Bài thơ cho người mang trái tim thiên sứ)
Em đi đến vùng tung tăng gió
Ngày đợi em đầu ngõ
Reo vui những lộc cành
...
Ước một lần làm công chúa
Với hạt đậu tằm mơ ngày lá múa
Phục sinh một thoáng theo vui
(Lối em về trời thênh thang gió)
dù có phải đi tìm:
Tìm chút bao dung trong rạng ngời của hài nhi trên máng cỏ
Thả những khắc khoải bời bời theo biệt âm của nỗi nhớ ly hương
(Biệt âm nỗi nhớ)
Có những ngày nắng đã qua lâu rồi
Có những ngày mưa cũng đã qua lâu rồi
Hôm nay anh tìm về để nghe mầu lá mới giao mùa trong nẻo thơm của nắng
(Nhắm mắt để thấy bình yên)
dù có phải chắt chiu:
Ta về chắt chiu kỷ niệm
Ươm tình trong men hư không
(Cho mùa băng giá)
dù có phải mong chờ:
Đêm huyễn hoặc tinh cầu vụn vỡ
Chờ một ánh sao lay
Thầm thì điều ước
Người trong dĩ vãng có hay
(Khúc biệt xuân)
Bởi cô chỉ muốn tìm một tình yêu rất giản đơn:
Bỗng dưng giữa ngày ươm nắng
Thèm nghe một tiếng em cười
Bỗng dưng giữa mưa diệu vợi
Thèm nghe một chút tinh khôi
(Trong dấu mây xưa)
Nói ra bảy phần không tỉnh hoang mộng của Phương Uy không phải để chê trách, mà mong ngóng thơ cô từ ba phần tỉnh đáng yêu đã có mà tìm cho mình một lối đi không còn đơn côi hoang mộng và khác biệt trong cuộc sống vốn rất nhiều niềm vui, hạnh phúc chân thật quanh mình.
Và điều đó không phải cô không làm được. Mà cô đã làm được.
Tôi rất thích bài Về nghe mùa xuân gọi của Phương Uy. Một bài thơ đằm thắm, mà cả ý, điệu, lời đã họa nên một tình yêu tháng giêng xanh non ngan ngát hương với niềm tin ủ đầy tay ấm cúng một ngôi nhà hạnh phúc chờ giây phút đoàn viên đã đến rất gần.
Vẫn mong cho cô tìm được cho mình một mùa trái chín của cuộc đời với hạnh phúc lộc biếc ươm mọng môi xinh không còn bóng dáng miên man hoang hoải của nỗi buồn.
Vì nhánh mai vàng đã trảy lá bước qua đông, vì giữa trời xanh đã rung nhẹ cánh môi hồng, vì mẹ trong ngày cúng tất đã ra ngồi tựa cửa chờ chuyến xe giáp tết trở về nhà chỉ trong chốc lát nữa, mà hãy về theo tiếng mùa xuân gọi nhé Phương Uy:
Về em nhé! Về nghe mùa xuân gọi
Tháng Giêng xanh bỡ ngỡ nụ hôn tình
Hoa khế tím nơi cuối vườn đứng đợi
Có em về ươm mọng đóa môi xinh.

Về em nhé, về nghe mùa trái chín
Nghe mùa hương ngan ngát bưởi ra hoa
Ngày cúng tất mẹ ra ngồi tựa cửa
Mong chuyến xe giáp tết ghé ngang nhà.

Về em nhé, nụ tầm xuân đã thắm
Nhánh mai vàng trảy lá bước qua đông
Mâm bánh mứt thơm lừng chiều se gió
Em còn xa biền biệt nắng qua lòng.

Về em nhé, xem sắc màu xuống phố
Giữa trời xanh rung nhẹ cánh môi hồng
Nghe lộc biếc trên cành vừa mới nhú
Đêm giao thừa vẫy lá đón xuân trong.

Về em nhé! Cuối đường anh đứng đợi
Tình đầy tay dù vóc dáng hao gầy
Ủ yêu thương đón ngày em về lại
Nụ hôn thơm trong nỗi nhớ đong đầy
Giang Ngọc Phàm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!