Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

CẢM NHẬN TẬP THƠ“ CON SÔNG CHÚNG MÌNH” CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN THỊ KIM LIÊN - Thanh Nhàn



 
   Tập thơ “Con sông chúng mình” đã thêm một bước tiến lớn cho tác giả Nguyễn Thị Kim Liên (còn có bút danh là Sông Hương) Tác phẩm gồm 50 bài thơ càng tỏa sáng sự tưởng tượng phong phú và sâu sắc, càng cho người đọc thấy vẻ đẹp của dòng sông…

   Bốn chữ "Con sông chúng mình" vẻ lên hình tượng của nó như nằm trên mặt nước sông Vàm. Tác giả yêu thích mặt trường giang, ngắm hoa tím lục bình trôi lơ lững, say theo con đò kẽo kẹt trên sông, đắm mình trong làn nước xanh bốn mùa …mà cảm hứng thành thơ:
Quê em có dòng sông Vàm
Bốn mùa xanh con nước êm đềm
Cả bốn mùa câu hò êm ả
Bốn mùa nương con sóng mênh mang…
   Tác giả yêu Trảng Bàng quê mình bốn mùa nhìn theo con nước ròng nước lớn, tận hưởng những con sóng vỗ thì thầm quanh năm suốt tháng gắn liền với cuộc đời. Tác giả xem dòng sông là bạn trong những buổi chiều buông lung linh theo dòng nước:
Nhớ Vàm Cỏ, Vàm Cỏ ơi !
Cuộc đời em đó,
chảy dọc nỗi vui buồn sướng khổ phải không anh ?
   Quả là tâm sự của tác giả dồn hết cho con sông Vàm. Con sông như  vơi đi ưu buồn, chia sẻ nỗi niềm riêng, như dâng tào cảm xúc vui tươi, hạnh phúc  của cuộc đời. Con sông như gắn bó với thơ ca, như dòng chảy đầy yêu thương, trắc ẩn.  Khiến, lòng ta mỗi lần nhắc đến tác giả thì tự nhiên cũng nhớ ngay đến con sông. Ngay với bút hiệu Sông Hương, ta cũng thấy cả một dòng sông đầy thơ mộng. Đây, dòng sông Vàm chứa chan:
Vàm Cỏ của em và Vàm Cỏ của anh
cho chúng mình một hương đầm thấm
Một tình yêu ngọt ngào sâu đậm
Và dập dìu như con nước dịu êm.
Đấy !  Vàm Cỏ và kỷ niệm cứ như nhìn là thấy…
Nét chung của nhà thơ Nguyễn Thị Kim Liên là một nhà giáo hiền hòa và giản dị, thích hòa đồng cùng xã hội, yêu mến bạn bè văn học. Nét riêng của tác giả là thường gửi vui buồn lẫn lộn trầm mặc theo dòng nước.
     Có lần nhìn thôi, cũng đủ cho nhà thơ dậy lên nỗi lòng xúc cảm nhớ đến mẹ hiền trĩu nặng trong lòng, tưởng tượng lại một thời thơ ấu đã đi qua…
Thân có lặn lội bờ sông
Cho con những bữa no lòng mẹ ơi !
   Có lẽ khi thành đạt, mẹ không còn ở trên cõi đời nữa nên tác giả lặng lẽ với thời gian trôi qua mau trong cuộc đời. Phải nói người phụ nữ nhà thơ ấy đã rất đảm đang lo cho gia đình một cuộc sống hạnh phúc, nhưng cũng không quên chữ hiếu thiêng liêng của mình. Cụm từ “ cho con những buổi no lòng” thật không đơn giản. Mẹ đã phải biết bao vất vả, mồ hôi, cả nước mắt nữa…để có được ước mơ lớn nhất của đời mình. Và tiếng kêu “ Mẹ ơi ! kia nghe thiêng liêng và tha thiết làm sao ! Hình như trong bất kỳ người nào, tiếng kêu ấy vẫn là tiếng của yêu thương ngọt ngào nhất. Nhà thơ Nguyễn Thị Kim Liên thơ cũng thế, “Mẹ ơi !” nghe sao mà thắm thiết…Vì vậy, nhớ đến mẹ, nhà thơ tràn ngập nỗi lòng… Và cũng từ đó, nhà thơ Nguyễn Thị Kim Liên thơ tạo dựng cho con mình cả một tương lai tươi sáng. Những bài thơ viết cho con cứ như tràn ra tình thương yêu người mẹ. Chẳng những nhà thơ đã không phụ lòng lớp trước đời bà đời mẹ gian khổ, lại còn là người mẹ  bao la tình thương con….
  Cũng có lúc tác giả:
Một mình tôi giữa mênh mông
Một mình tôi giữa thinh không tình người …
    Thấy lòng trống vắng như giữa trời mênh mông ao ước một điều gì hòa nhập hồn thơ. Phải chăng vì thế mà tác giả tìm nơi tĩnh lặng để một mình thổn thức nỗi lòng và ngân lên những câu thơ tuyệt dịu. Tôi rùng mình, khi đọc tới mấy chữ “thinh không tình người” ? Sao thế ! Tình người mà thinh không ư ? Phải chăng, cũng có lúc tác giả cô đơn, cô đơn đến thinh không tình người ? Thế là trong "Con sông chúng mình" đôi khi ta cũng gặp chỉ có một mình…
    Là người yêu thơ, cảm nhận "Con sông chúng mình" thật ngọt ngào êm dịu, ngôn từ đời thường mà tha thiết làm sao ! Tác giả luôn đi tìm một lối đi riêng cho mình. Cách tân, vốn là quy luật của thơ ca. Và ta có một Nguyễn Thị Kim Liên ngọt ngào mê đắm…
     Tác giả có hai tập thơ đầu tay “ Ánh đèn phố núi” và “ Môi ngọt”. Bây giờ là "Con sông chúng mình". Ba tâp thơ cũng đủ nói đến một Sông Hương trong lòng người hâm mộ. Không ngờ, đất Trảng lại có một nữ thi sĩ tài năng trong sự nghiệp văn chương, nguồn lực thơ dồi dào, một tâm hồn cao đẹp như thế ! Chắc chắn, nhà thơ còn có cả con đường dài trong sự nghiệp. Vững vàng trong cuộc sống gia đình, tài hoa trong thơ ca…đó là những gì mà tác giả gởi lòng mình qua tập thơ để dâng đời mãi mãi.
     Khép lại tập thơ, ta bỗng thấy cả "Con sông chúng mình" như chảy vào tim, chảy vào tình yêu của chính chúng ta niềm cảm xúc vô biên. Vâng ! "Con sông chúng mình" giờ đây không chỉ riêng tác giả, mà sẽ trở thành con sông của tình yêu đôi lứa …chảy mãi chảy mãi…

                                                               THANH NHÀN  -  28/12/2012

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!