Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Văn Nghệ Quảng Trị giới thiệu: TUYỂN THƠ ĐẤT ĐỨNG 3


         
 Nhân kỷ niệm 4 năm ngày thành lập trang văn học nghệ thuật Đât Đứng, ban quản trị DatDung.Com đã ra mắt tuyển thơ Đất Đứng 3, qua sự sàn lọc của ban tuyển chọn gồm có nhà văn La Ngạc Thụy, nhà thơ Vũ Miên Thảo và nhà thơ Vĩnh Thuyên đã tập hợp 207 tác phẩm tiêu biểu từ những bài thơ tâm đắc của 35 tác giả.


Tuyển thơ có hình thức trình bày đẹp mắt và nội dung phong phú, lung linh một rừng văn chương với ngàn hoa tươi đẹp sắc màu.
          Văn Nghệ Quảng Trị xin chọn theo chủ quan của mình mỗi tác giả một vài câu thơ để kết thành một lẳng hoa tươi đẹp chào mừng sự thành công của Ban quản Trị và anh chị em thi hữu DatDung.Com.
          Trang đầu của tuyển tập là bài của nhà thơ Kha ly Chàm, tác giả đã nhìn ra dị bản của mình sau cơn đam mê và chợt tỉnh:
                  Ai đứng khóc mắt nhìn man dại quá
                  Chợt tỉnh hồn - dị bản của ta ơi!
                                                     (Đam mê&Dị bản)
          Tác giả thứ hai Nguyễn Trung Cấp thì nước và trăng và em lồng vào nhau nơi bến Ninh Kiều tuyệt đẹp:
                  Em hẹn trăng lên lồng bóng nước
                  Em cũng lồng bóng nhỏ dưới trăng xiêu
                                                   (Bến Ninh Kiều)
          Nhà thơ Hàm Chương thỏa lòng với cái vận may mà không mấy ai dễ chi có được ở đời:
                  Cũng may cùng bước còn tri kỷ
                  Chẳng uổng nhân sinh một kiếp người
                                                       (Cũng may)
          Hoa Tím tâm sự mình thường lặng lẽ bên góc thơ, để rồi bên góc thơ nàng trách móc một người, và lời trách móc nầy sẽ làm cho ai đó chắc ân hận một đời:
                   Ví mà ai đó cứ chờ
                   Đợi em khôn lớn thì giờ đâu xa
                                                      (Lỡ phận)
          Với nhà thơ Kim Sơn Giang, tình là giọt, là tơ, là hương, là bóng:
                   Giọt tình rơi đọng trước thềm
                   Tơ tình lấp lánh buộc êm cõi lòng
                   Hương tình len giấc mơ hồng
                   Bóng tình thấp thoáng giữa dòng mơ sa!
                                                              (Tình)
          Trần Thị Quỳnh Hoa, một nhà thơ bác sĩ với bài thơ có 10 chữ nghiêng không làm cho cuộc đời chao đảo mà đem lại vô vàn hạnh phúc với hai câu cuối như sau:
                   Mắt nghiêng tìm bóng hình ai
                   Đầu nghiêng tìm một bờ vai ân tình
                                                                         (Nghiêng)
          Nhà thơ Thái Lệ Hoà, út nữ trong một gia đình toàn thi sĩ nên phong cách thơ chỉnh chu và đường bệ vô cùng:
                   Đời không tình ái, đời vô vị
                   Rượu thiếu men tình rượu nhạt hơi
                                                                      (Lỡ làng)
          Với hai câu thơ bình dị, nhà thơ Vũ Thiện Khái đã tôn vinh được tình yêu, phẩm chất người nữ của mình:
                   Vai gầy gánh gồng vất vả
                   Bếp lạnh hồn em giữ lửa
                                                        (Dặm về)
          “Bếp lạnh hồn em giữ lửa” là một câu thơ như viên ngọc quý trong thơ.
           Nhà thơ nữ Nguyễn Xuân Khanh với bài thơ xóm Cà Na vẽ ra một bức tranh thanh bình tuyệt đẹp:
                   Dưới gốc Ca Na nhặt trái chín thơm lừng
                   Lời hẹn thề-cành lá cũng rưng rưng
                   Cây đỏ lá như chị chờ ai mắt đỏ.
                                                                  ( Xóm Cà Na)
          Cõi mộng của nhà thơ Nghiêm Khánh lãng mạn trên cái trăng nước bình thường. Đó là sông núi mà tổ tiên ươm mầm yêu thương để lại:
                   Mênh mang sông núi ngàn năm
                   Tổ tiên mầu nhiệm ươm mầm yêu thương
                                                                     ( Cõi mộng)
          Nhà thơ Hoàng Tuấn Kiệt với bài “Tây Ninh, thu nồng nàn”thật vô cùng nồng nàn làm cho dẫu ai chưa biết Tây Ninh vẫn thấy nhớ tây Ninh:
                  Dìu dịu nắng hây hây sắc phố
                  Du dương lá hát ngẫn ngơ hồn
                                                          ( Tây Ninh, thu nồng nàn)
          Nhà thơ nữ Đàm Lan hẹn yêu trong những chiều mà ánh sáng cũng ngân lên thành giai điệu:
                  Những bóng hoàng hôn xuống vội
                  Ngân lên giai điệu lòng mình
                                                                (Yêu nhé, hẹn ngày)
          Nhà thơ nữ Hoa Lý với những bài Đường thi và lục bát khuôn mẫu vô cùng:
                   Chạnh lòng tiếng dế tỉ tê
                   Tưởng như tiếng của anh về gọi em
                                                       ( Về thăm trường cũ)
          Nhà thơ Kha Tiệm Ly với  “Bài phú tặng vợ”“Trường Sa tâm thư phú”, và “ Hoàng Sa tiếu ngạo phú” vô cùng độc đáo, phải đọc toàn bài mới thấy cái hay của nó, không thể trích ra đây câu nào trong cái toàn thể lý thú kia.
         Nhà thơ Thanh Liêm đau đáu với hình tượng thể hiện tình yêu quê hương quá đẹp:
                   Như cau xanh nọc trầu vàng quyện mãi
                   Đợi người về thời gian phủ rêu xanh
                                                       ( Lời tự tình cùng quê)
          Và nhà thơ Thái Quốc Mưu với chùm thơ tứ tuyệt mà mỗi 4 câu là một điều suy nghiệm sâu xa:
                   Những gì ta thấy hiện nay
                   Ngỡ là hiện thực lại là như không
                   Những gì cứ tưởng như không
                   Lại là hiện thực trong vòng tử sinh
                                                                  ( Thực, không)
          Tình bạn trong thơ Nguyễn Quốc Nam vô cùng đậm nét và hình ảnh bạn trong thơ Nguyễn Quốc Nam cũng đầy vẽ triết nhân:
                   Bạn vẫn như là một triết nhân
                   Trầm tư ngồi nắm cõi dương trần  
                                                 (Lần trở lại thăm bạn)
          Nhà thơ Thanh Nhàn đem tâm hồn và cả báu vật của mình tặng hết cho em để chỉ gởi theo em một lời nhắn nhủ mà thôi:
                   Một mai em bước theo chồng
                   Đừng quên anh nhé quạt nồng tặng em
                                                     ( Tặng em chiếc quạt trầm hương)
         Lục bát đi suốt cuộc đời nhà thơ Phú Nhuận là giấc nồng, là tim vui, là bầu trời màu xanh, là những thăng hoa và hạnh phúc:
                   Đường trần vạn nẽo xa xôi
                   Câu thơ lục bát cùng tôi đồng hành
                                                                  (Lục bát đời tôi)
         Với nhà thơ Minh Phương cơn mưa không đem lại nỗi buồn mà cơn mưa đem đến tình yêu như mùa xuân đã tới:
                  Tình thăng hoa từ cơn mưa đông lạnh
                  Tạnh mưa rồi xuân lại tới …với anh
                                                                    (Mưa)
          Nhà thơ Vũ Mạnh Quang tìm em xứ Huế và với hai câu thơ mà nói được cái cô liêu đầy mộng đầy mơ, đầy hương đầy nhớ của đất thần kinh:
                  Hỏi sen hương ngát trong tim
                  Mà xa thăm thẳm bóng hình em ơi!
                                                                     (Tìm em)
          Đào Thái Sơn với những câu thơ mang đầy âm điệu thâm trầm và khắc khỏi suy tư:
                  Nỗi bi thống vùi theo năm tháng đổ
                  Lệ ngập ngừng trong máu cỏ hồn cây
                                                      (Tồn sinh lời tháp gọi)
          Nhà thơ Trúc Thanh Tâm với chùm lục bát, tình yêu trãi rộng trên từng địa danh, trên phong cảnh và trên con người trong đó có em:
                  Từ ta nhận áo đăng trình
                  Và em biết khóc, ngày xanh môi cười
                                                             (Và em biết khóc)
          Nhà thơ Phạm Bá Thái Tâm với bài thơ có đầu đề là “Thả” thanh thoát, ý vị và cuối cùng:
                  Gập gềnh muôn dặm nẽo xa
                  Thương em anh thả…ơi à…lời ru!
                                                                      (Thả)
          Và nhà thơ nữ Ngọc Tình với bài thơ “ Muốn lên Khau vai” thấm đẩm nước mắt và bài thơ khác mong một tiếng cười đến 40 năm:
                  Bốn mươi năm ấy là đâu?
                  Một mùa nước nổi trắng màu mênh mông
                                                    (Mong một tiếng cười)
          Nhà thơ Châu Thạch có một lời khuyên kỳ lạ, cả thế giới hãy đi xin và đi xin từ tốn:
                 Đến từng nhà xin chớ gõ tay nhanh
                 Cứ từ tốn như ngày xưa Chúa gõ
                                                    (Lời khuyên kỳ dị)
          Nhà thơ Phạm Ngọc Thái với những lời thơ trầm buồn mang chiều sâu thăm thẳm và ánh lên từ đó nhiều vẽ đẹp như mơ:
                 Đôi mắt em đong những áng mây
                 Người đàn bà trắng!
                                         (Người đàn bà trắng)
          Nhà thơ Vũ Miên Thảo mượt mà trong mỗi câu thơ và mỗi bài thơ là một lẳng hoa thơm lừng mùi hương thanh nhã:
                 Mùa lâm bồn khai nhụy rét non tơ
                 Trời vẫn nắng sao nghe hồn ơn ớn lạnh
                                                        ( Chờ bao la xanh)
          Nhà thơ Lê Văn Thật với bài thơ Tình Quê là tiếng lòng của chính anh, đồng thời nói hộ giùm tiếng lòng của nhiều nhà thơ khác:
                 Cao hứng hát, bằng cả trái tim nghệ thuật
                 Dâng cho đời hương sắc
                 Luyến láy gọi hồn người Việt thiết tha
                                                                (Tình Quê)
          Nhà thơ Lê văn Thuận thì niềm hy vọng bừng sáng mỗi ban mai:
                 Trằn trọc suy tư thao thức mỗi đêm dài
                 Cho nắng hồng bừng sáng mỗi ban mai
                                                               ( Ký ức một dòng sông)
          Nhà thơ Vĩnh Thuyên với rất nhiều cảm xúc chứa trong thơ, và từng câu thơ ngân nga phát ra từ tâm hồn lãng tử:
                 Có gã khờ lang thang thành phố
                 Vác nỗi buồn đi tặng người dưng
                                                                   (Mưa chiều)
            Nhà thơ La ngạc Thụy với bài thơ “Ngỡ” hửng hờ mà thi vị biết bao:
                  Ngỡ đời như nỗi tình cờ
                  Ngỡ tình như nỗi bất ngờ trong tôi
                  Ngỡ em còn đó bên đời
                  Ngỡ anh giữ mãi những lời thủy chung
                                                                           (Ngỡ)
          Nhà thơ Phieuvan_ThlangDu với bài thơ “Vấp” là cái vấp của con người, của cuộc đời và của cả thiên nhiên nhưng vô tình ta lại vấp chính ta là điều trăn trở nhất:
                  Tim rộn nhịp vấp mạch đời băng giá
                  Bởi vô tình ta lại vấp chính ta
                                                               (Vấp)
         Nhà thơ Nguyễn Sơn Thủy bỏ lại một đôi vai thon nơi xứ Lạng một đầu mùa đông và có lẽ làm cho biết bao người nuối tiếc khi đọc bài thơ:
                  Chợ biên ai ngóng ai chờ
                  Người đi bỏ lại một bờ vai thon
                                                                (Xứ lạng đầu đông)
          Cuối cùng là nhà thơ nữ Sơn Trâm phác họa hình ảnh của thầy thành ra hình ảnh của anh vô cùng tình tứ:
                   Trách con chữ kia sao khéo sắp vần
                           để tiếng “ anh”
                                      ngập ngừng cuối mắt!
                                                           ( Phác họa…anh)
          Văn Nghệ Quảng Trị thành thật cảm ơn sách tặng của Ban quản trị Đất Đứng, cảm ơn các nhà thơ với những sáng tác tâm đắc và xin giới thiệu cùng quý bạn đọc tuyển tập thơ Đất Đứng 3, một tuyển thơ cung cấp cho ta nhiều bài thơ hay rất nên thưởng thức. Trân trọng .
Nguồn Văn nghệ Quảng Trị

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!