Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

Trúc Thanh Tâm, trăm năm nỗi nhớ đi về - NGÔ NGUYÊN NGHIỄM


Gần 20 năm trước, Châu đốc đón nhận thêm một nhà thơ lãng du bước vào địa phận của vùng khí thiêng sông núi Thất Sơn. Hành trang phiêu bạt chỉ là một túi thơ, gói gọn những ước mơ tuổi trẻ.

Trúc Thanh Tâm có những cái hay như những người làm văn nghệ miền sông nước, là sự phiêu lãng, an nhiên, không xem danh vọng như một điều tối cần thiết trên bước đường đi - về. Dù rằng, Trúc Thanh Tâm cũng có một bề dầy quá trình cật lực với văn nghệ, anh bước đến nghệ thuật thật sớm, vững chãi trên bước thơ đi. Làm thơ từ lúc còn tuổi thiếu niên, một lớp tuổi học trò 15 - 16 ôm tràn đầy ảo mộng tình yêu trinh nguyên và trong sáng.

      Quê anh từ làng Long Mỹ tận phương trời mịt mù xa thẳm, ánh sáng văn hóa hầu như chìm lắng trong những tiếng đạn bom và nghèo khó. Có lần, tôi bước vội vàng qua Long Mỹ về thăm con kênh Xà No, một vùng đất nhân dáng chằn chịt khói lửa mới hiểu rằng đất nước còn quá nhiều truân chuyên, phủ chụp xuống hồn người nỗi bất hạnh đầy tiếng thở than và nước mắt. Chàng trai trẻ Long Mỹ, cũng không thoát khỏi mệnh số đó, hằng ngày cuộc sống dàn trải đầy rẫy những bi thảm trên góc nhỏ quê nhà.
      Thơ Trúc Thanh Tâm bắt đầu xuất hiện bằng những kỷ niệm phôi thai, Chung quanh những cuộc đất làm lầy lội trí tuệ non nớt, với hình ảnh trời quê, vòi vọi cánh chim, áng mây man mác... đã quyện trong hồn Trúc Thanh Tâm một sự rung động mật thiết với với quê hương. Trúc Thanh Tâm đến với thơ, thành công nhiều ở thể loại lục bát, càng ngày điêu luyện tinh tế hơn, giúp thơ anh có một nỗi niềm, chan đầy niềm tin yêu thanh khiết. Tôi cảm thông khi đi vào thơ anh, sự mộc mạc chân thành với tình yêu đầy vẻ ngây dại, và đơn giản khiến thơ Trúc Thanh Tâm ít nhiều làm rung động hồn người. Trúc Thanh Tâm thành công ở dòng thơ tình đầy phiêu lãng như một sự chân chất của tâm hồn anh trang trải suốt đường thơ đi.
      Thơ Trúc Thanh Tâm đầy rẩy xung động của tình yêu thanh xuân, trong cuộc sống thường hằng, nên sự cay đắng khôn cùng vẫn vương vãi trong thơ, như những định kiếp giang hồ mà ta thường bắt gặp của một kẻ tình si, cùng một trời lận đận.
       Năm 1990, Trúc Thanh Tâm về Châu Đốc nhận trách nhiệm phụ trách tiếp Trịnh Bửu Hoài tờ báo Văn nghệ Châu Đốc, và Câu Lạc Bộ Thơ Ca, sẵn dịp anh về Sài Gòn gặp gỡ bằng hữu đàm luận trong những giây phút tâm giao. Tôi, Nguyễn Thành Xuân và Lưu Nhữ Thụy tiếp Trúc Thanh Tâm, để anh gói kịp thời gian trên đoạn đường quy cố hương. Tình anh em chan đầy trong bàn tiệc nhỏ gọn bên quán ven đường, Trúc Thanh Tâm làm một bài thơ tốc hành trao tặng khiến hào khí mọi người hiện diện hừng hực dâng trào :
      
          CÁI THẬT, ĐIỀU KHÔNG LẦM LẪN


              Tặng anh Nghiễm, Thụy, Xuân


         Sài Gòn, tôi về nắng trưa
         Cầu  chữ Y, nỗi buồn gió táp
         Cái đầu tiên mà tôi bắt gặp
         Là sự nhỏ nhoi, nỗi khổ riêng mình



         Sài Gòn, đèn ngọn đỏ, ngọn xanh
         Đâu đủ sáng cho mình mơ ước
         Mưa là cái khôn tắm mát
         Nhưng con người, đôi lúc lại sợ mưa



         Mắt, bị che chiếc lá sái mùa
         Đường thẳng cứ lờ mờ quanh quẩn
         Tôi thấy bước chân mình khá nặng
         Mang trên vai một túi nghiệp văn chương



         Bạn bè, ly rượu tứ phương
         Ở quán cóc, góc vỉa hè tận hưởng
         Là sự thật, là tận cùng ham muốn
         Là trái tim còn nét thực con người ...



     Cả một đời bước nhẹ dưới ánh nắng của thi ca, Trúc Thanh Tâm sáng tác cũng khá nhiều, mà những đứa con tinh thần lúc nào cũng chao đảo trong cơn hoài vọng của tình yêu, tình bằng hữu, gia đình, quê hương ... Cuộc sống Trúc Thanh Tâm trôi nổi như cụm lục bình lang thang trên nẻo vắng sông hồ. Không hiểu đến nay, ở tại thị xã Châu Đốc đang là lúc Trúc Thanh Tâm đã bước qua tuổi lục tuần, mặc dù anh vẫn làm thơ, vẫn âm thầm trôi chảy theo dòng đời, nhưng sự im lặng của Trúc Thanh Tâm với văn nghệ trong khoảng vắng hơn 10 năm nay, có làm thơ anh cùng khổ hơn không ? Mà, để có lúc Trúc Thanh Tâm như ngơ ngác, cô đơn trong góc nhỏ đêm dài, để rồiTa xin chút nắng thắp hồn cho nhauhayNghìn thu giấc mộng không về / Nước chia bến lạ não nề phận sông !
      Thời gian sau nầy tôi ít về Thất Sơn, năm thì mười thuở mới ghé tạt về nhìn lại hồn núi, rồi cũng loáng thoáng bước vội quay đi, vì nhiều công việc đang bỏ sót lại bên lưng. Cho nên gần như hơn 10 năm nay, tôi không gặp gỡ Trúc Thanh Tâm, mặc dù thỉnh thoảng cũng có nhờ di động trao đổi vài câu, thăm hỏi. Mỗi lần tiếp xúc, tôi cảm nhận nét buồn của Trúc Thanh Tâm vương vấn giữa không gian, len lén vươn vào đường điện thoại, chứa chan đầy tình cảm bâng khuâng như thi tậpThâm Tìnhmà Trúc Thanh Tâm dự định xuất bản, vẫn chưa thoát khỏi sự hoài thai.



         ... Vậy mà, người vẫn chưa trở lại
             Mười năm thềm cũ ánh trăng vơi
             Chiếc lá xa cành bay tản mạn
             Để mất đời nhau nửa nụ cười



             Ta thương ta lắm đêm viễn xứ
             Mười năm cay đắng một chút đời
             Mười năm nước mắt thành rêu vỡ
             Ôm đời ấm lạnh trước gương soi !



     Tất cả như ảo ảnh, cái thoắt hiện thoắt tan là lẽ thường hằng, Trúc Thanh Tâm vẫn còn một hồn thơ bát ngát đong đầy trong trời đất, nét tinh khôi mà hơn 40 năm qua sinh tử với thi ca, anh như một trong những con chim họa mi của đồng bằng, đang hót giữa ngút ngàn sương gió, phiêu bạt tuyệt cùng trên vùng trời cương thổ quê hương...
                                                            
NGÔ NGUYÊN NGHIỄM



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!