Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Đọc bài thơ Đêm Thu của Bùi Nguyệt - Hoàng Tấn Đạt


Thời gian trôi nhanh quá- thu vừa mới đến đã mau đi. Ôi! Cái tâm trạng não nề khi nhớ về những kỷ niệm ngày xưa của nhà thơ cũng làm ta đồng cảm
ĐÊM THU
Bùi Nguyệt 


Thu đi...
          Thu đến...
                         Bao mùa lá
Lối cũ ngày xưa lạnh lối về
Gió thoảng đưa hương nồng hoa sữa
Bồi hồi tiếng vạc đẫm trời khuya
 
Giờ đây đôi ngả ta đã bước
Tháng năm vời vợi những ưu phiền
Anh vẫn cùng em trong ký ức
Mỉm cười độ lượng chẳng hề quên
 
 Thu đến...
              Thu đi...
                         Bao mùa nhớ
Nào ai đếm được lá vàng rơi
Phương ấy đêm nay trời có lạnh
Có biết phương này trăng đơn côi
 
Bùi Nguyệt.
Chemnitz, CHLB Đức
 
LỜI BÌNH CỦA HOÀNG TẤN ĐẠT (Vũng Tàu, Việt Nam)
 
Câu thơ đầu đọc lên nghe như một tiếng thở dài
Thu đến...
            Thu đi...
                    Bao mùa lá
Thời gian trôi nhanh quá- thu vừa mới đến đã mau đi. Ôi! Cái tâm trạng não nề khi nhớ về những kỷ niệm ngày xưa của nhà thơ cũng làm ta đồng cảm
Lối cũ người xưa lạnh lối về
Gió thoảng đưa hương nồng hoa sữa
Bồi hồi tiếng vạc dưới trời khuya..
Lối về lạnh hay lòng người trống lạnh? Cái lạnh bên trong và cái lạnh bên ngoài như một sự giao thoa làm tăng thêm nỗi xót xa tê tái dưới đêm thu và bất ngờ tiếng vạc kêu trong đêm  lại càng thêm não lòng hơn. Cả một không gian buồn trùm lên một tâm hồn cô đơn như tiếng vạc kêu sương, khao khát gọi bầy. Vì:
 Giờ đây  đôi  ngả ta đã bước
 Tháng năm vời vợi những ưu phiền.
Anh vẫn cùng em trong ký ức.
 Mỉm cười độ lượng chẳng hề quên
Khổ thơ trên vừa lí giải nỗi buồn vừa bày tỏ niềm thương nỗi nhớ về một người có nụ cười độ lượng. Con người nhân hậu đáng yêu ây đã trở thành ký ức khó phai mờ trong tâm trí của nhà thơ, cho dù  thời gian cứ trôi hoài trôi mãi đã bao mùa cây đổi lá thay mầm
Thu đến...
            Thu đi...
                      Bao mùa nhớ
Nào ai đếm được lá vàng rơi

Vẫn là thời gian trôi nhanh, quẩn quẩn, quanh quanh, bốn mùa thay đồi. Điệp ngữ thu đến thu đi được lặp lại đã thể hiện khá rõ ý thơ này. Cái hay ở đây  là trên thì "Bao mùa lá" còn  dưới là "Bao mùa nhớ” chứng tỏ rằng: Em nhớ anh quanh năm suốt tháng, hết năm này qua năm khác. Cây theo mùa thay lá nhưng em chẳng thay lòng. Son sắt thủy chung vẫn là đức hạnh tuyệt vời của người con gái Việt Nam. Và rõ ràng sự thủy chung ấy xuất phát từ sự hy sinh và lòng vị tha cao cả
Phương ấy đêm nay trời có lạnh
Có biết phương này trăng đơn côi?
Dù tình lứa đôi  không thành  nhưng anh ơi!  em vẫn lo cho anh và thương nhiều, nhớ  lắm còn anh có hiểu cho tình cảnh của em  hay không ? Em  vẫn sáng trong như vầng trăng trên trời lẻ loi giữa  muôn ngàn tinh tú.
 "Trăng đơn côi " vừa là ẩn dụ vừa là chơi chữ vì Nguyệt nghĩa là Trăng.
         Tôi tin rằng vầng Trăng ấy sẽ sáng mãi trong lòng người đọc.,.

Hoàng Tấn Đạt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!