Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Thơ Ngô Vĩnh Nguyên-Lời ngụ ngôn của một cõi đi về - Trúc Linh Lan



Ngô Vĩnh Nguyên: một cái tên đối với thi đàn Đồng Bằng Sông Cửu Long không ai mà không biết. Là một nhà báo nhưng anh lại mê làm thơ. Một chuyến đi Trà Vinh với món quà là tập thơ anh tặng, cô bạn tôi một tối nghiền ngẫm nhận xét: Thơ rất ngọt.

Ngọt hay không thì tôi chưa nếm được nhưng mở đầu tập thơ tôi lại thích bài “Trái Chiếng” của anh. Tôi nghĩ  anh phải chắt chiu, vun bón lắm mới được mùa trái chiếng ngọt ngào như vậy. Thôi thì các bạn yêu thơ hãy cùng tôi “nương một chữ tình” với tác giả mà dạo vườn thi nhân Ngô Vĩnh Nguyên, để có cảm giác: “Đọc thơ mệt hơn đi cày”. Nhưng sao tác giả lại cho rằng “mồ hôi trong” mà “lòng đục”? Thơ anh như một thông điệp cuộc sống. Cuộc sống đa đoan, nhiều sắc màu, với những câu đố, với những bài toán nan giải. Phải chăng là một nhà báo đi nhiều, thấy nhiều nhưng đáp số đâu hẵn cái nào cũng tròn đẹp., Vì thế mà anh ray rức, anh băn khoăn, trăn trở:
“Hổ trụi lông
Tiếng gầm lặn
Đáy mắt mọc răng”
           (Quy ẩn)
           Đó là một trong những bài thơ viết theo lối thơ Haiku của anh. Nhưng tôi lại thích những bài thơ anh viết về gia đình, về người thân. Câu thơ trĩu nặng ưu tư và cũng rất giàu cảm xúc, tiếng hát của đứa cháu làm người ông ngậm ngùi nhớ lại thời gian khó của mình, nhưng lòng người già lại tràn đầy hạnh phúc
               “Nó khóc một lần/
                đủ cho tất cả/
                như đời ông/
                lệ ngược vào trong”
             (Tiếng hát và tiếng khóc).
            Hay trong bài “Mùi cha” rất quen thuộc nhưng qua cái quen thuộc đó ta bắt gặp một nỗi buồn của một thời chiến tranh, có những đứa trẻ không hề biết mùi cha như thế nào? Câu thơ như một vết thương chưa lành trong lòng nhà thơ:
         “…Con ơi
         Đừng hỏi cha 
         Ông nội mùi gì?
             Và một câu hỏi “Ai lấy cắp mùi của cha tôi?” như có nước mắt ứa trong câu thơ nghẹn ngào. Mỗi câu thơ Vĩnh Nguyên gửi vào đấy một chút tình, một chút triết lí cuộc đời. Ai đọc được, ai ngộ ra thì là tri âm tri kỷ:
       “…Những mãnh vụn hình chữ
           hạnh phúc
           khổ đau
           niềm vui
           nỗi buồn
          niềm tin
          hy vọng
          Không tìm thấy mãnh tham
          Không tìm thấy mãnh hận…”
                 (Chữ vụn)
            Hay trong bài “Cõi đi về”.  Chuỗi đời người rất thật:
           ”Chín tháng mười ngày nằm bọc
             máy mãi đòi ra
             trăm năm ngoài bọc
             vinh nhục chẵng chiu về”.
          Đọc thơ anh, mỗi người như thấy mình trong đó, tôi thích bài thơ này của anh, trong cái đời thường lấm lem, vẫn điểm chút gì đó thanh cao trong sạch.
                “Dìm nhau xuống bùn
                  người hóa sen
                  ta lấm”
                         (Sen)
             Nhiều gia đình đi qua chiến tranh với nhiều mất mát, người đi không về, người ở lại chờ mong héo hắt. Trong bài “Ghép ảnh”, nhà thơ đưa bạn yêu thơ đứng trước bức ảnh thơ rất cảm động:
         “…hai mươi bảy năm chồng vợ
           hai mươi bảy năm xa cách
           chỉ một từ: Chiến tranh
           chưa một lần đứng chung trong ảnh

            nhờ kỹ thuật số
            dáng mẹ hồi năm mươi
            dáng cha hồi bảy bảy
            ngã vào nhau ngày cưới
            bãng lãng mùa sương khói”
          Các bạn hãy cùng tôi đi hết khu vườn thơ, để thưởng thức “hoa quả vườn nhà” của Ngô Vĩnh Nguyên, mà cô bạn tôi nói rất ngọt. Nhưng tôi thì hình như mình có cảm giác như đang lạc vào vườn tranh thơ qua ngôn từ thi ca của anh,không phải sắc màu từ cây cọ, mà là sắc màu cuộc sống: có bức mang nét chân quê đằm thắm, có bức mang đậm nét siêu thực của André Masson,Max Ernst… Có bài thơ như một bức tranh mang nét trừu tượng của Robert Delaunay, Frank Kupka…Xếp tập thơ lại tôi muốn mượn lời của: T. S. Elinot (1888-1965) viết trong Tradition and the Individual Talent: “Thơ không phải là sự buông thả của cảm xúc, mà là một sự trốn thoát khỏi cảm xúc; thơ không phải là sự biểu lộ của nhân cách, mà là sự trốn thoát khỏi nhân cách. Nhưng, dĩ nhiên, chỉ những ai có nhân cách và cảm xúc mới biết ý nghĩa của trốn thoát những cảm xúc và nhân cách là cái gì.” (Thơ là gì? Hải Bằng)
       Tôi tin rằng Bạn yêu thơ bắt gặp điều này trong thơ Ngô Vĩnh Nguyên như cảm nhận được từ thơ anh lời ngụ ngôn của một cõi đi về.

                            Hậu Giang , ngày lập Đông se lạnh năm 2012
                                              Trúc Linh Lan

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!