Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2012

NÚI CÒN ĐỘI NÓN- TRỜI CÒN MƯA LÂU - Tản văn Phùng Phương Quý


NÚI CÒN ĐỘI NÓN- TRỜI CÒN MƯA LÂU
Mưa suốt đêm. Bình minh lên khoe những mái phố sạch bóng, rực rỡ. Những hàng cây dọc đường ướt sũng, run rảy lạnh. Vừa chạy xe ra khỏi thị xã, gặp vườn cao su non lá xanh mỡ, hàng hàng thẳng tắp. Bất chợt ùa ra một không gian thoáng đãng của ruộng đồng. Mưa gió làm đổ rạp hàng mẫu lúa sắp vào vụ thu hoạch. Phía trước mặt là núi Bà. Oao! Ấn tượng quá! Núi như một nàng tiên vừa tắm gội xong bằng nước hương, mướt mát. Một màn mây trắng phủ dày trên đỉnh núi, Linh sơn Thánh mẫu như đang đội nón “bài thơ”. Thấy tôi ngẩn ngơ đứng ngắm nhìn, em giục: “Đi lẹ lên anh! Không chút nữa mắc mưa đó”. “Trời đang nắng mà. Lấy sào chọc cũng không mưa đâu”. Em cười. Ánh mắt sâu lắng huyền thoại. Người ta dân bản xứ mà không biết sao! Xung quanh núi Bà Đen, người dân vẫn coi khi Đức Bà đội nón là trời sắp mưa đó. Như là câu tục ngữ “chớp đông nhay nháy, gà gáy thì mưa” hoặc “ráng mỡ gà, ai có nhà phải chống” để báo trời sắp mưa bão ngoài Bắc.
Hàng me cổ thụ trong nội ô Toà Thánh che mát rợp hai bên con đường. Cái nắng ở đây như trốn mất, chỉ he hé những con mắt nhỏ dòm trộm qua tán lá những đôi lứa tay trong tay âu yếm dưới kia. Cây xanh chính là chiếc máy điều hoà nhiệt độ khổng lồ, vậy mà đây đó rừng đang bị tàn phá cạn kiệt. Phố phường chỉ còn trơ lại bê tông và gạch ngói, xơ xác thiếu đói bóng cây xanh. Dòng tâm sự về bóng mát của tôi bỗng bị cắt ngang bởi tiếng rì rào từ tít đằng xa vọng lại. Em kéo tôi ghé vô một mái che của tiệm chụp hình. Mưa rồi! Nụ cười đắc thắng chưa kịp tắt trên môi con gái, cơn mưa đã ào ạt đổ xuống, bất chấp ánh mặt trời còn đang toả sáng. Tôi lại kêu lên. Mưa đẹp quá! Cơn mưa vàng. Ánh nắng và hạt mưa cùng xuyên qua kẽ lá, kéo một bức mành ngọc trai chênh chếch, lấp loá sắc cầu vồng.
Một bà cụ khập khiễng bên chân chống gậy tấp vô mái che cùng chúng tôi, ánh mắt lo lắng nhìn bầu trời tối dần và cơn mưa đang nặng hạt. Nước bắt đầu chảy thành dòng suối nhỏ ven đường, cuốn theo những lá me vàng mỏng manh, xoáy tròn trôi đi. “Mua vé số giùm đi cô cậu ơi!” Bà già rụt rè chìa xấp vé số chớm ướt về phía chúng tôi, như xin lỗi vì trót phá vỡ giây phút mộng mơ của tuổi trẻ. Em lanh lẹ rút tiền mua hai tấm vé. Tội nghiệp bà già, mưa như vầy tới chút nữa là hết chiều, làm sao bán hết số vé kia? Bên kia đường, nơi xưởng mộc cũ cũng chen chúc mấy người đụt mưa. Chiếc xe lăn của một phế nhân cụt hai chân thường đi nhặt ve chai với cái bao bố to bự và nhớp nháp cột phía sau xe. Ông gìa này mình có gặp một lần ở trạm chờ xe buýt, em có cho ổng năm ngàn đó. Anh còn nhớ cánh tay nhăn nheo sạm đen run run vì mừng. Trận mưa này nếu kéo dài chắc ông già ngồi chịu trận tại chỗ thôi. Cạnh đó, cô gái bán hàng rong với chiếc hộp gỗ hình chữ nhật treo lủng củng những bóp da, dây nịt, dây xích và trăm thứ bà rằn. Sợi dây da đeo trĩu bên vai phụ nữ gầy ốm, chiếc nón lá và khăn bịt không che được ánh nắng hè đổ lửa. Gặp cơn mưa này chắc cô đỡ nóng nực, nhưng cơn mưa cũng kìm chân cô lại với mớ hàng hoá không biết đã bán được chút nào chưa?
Ba chiếc xe dạp điện phóng ào qua, ném lại đàng sau tiếng cười thuỷ tinh của bốn, năm ten đi học về. Các nàng đội mưa với vẻ thích thú, áo trắng ướt mèm, dính sát khoe đường nét ngọc ngà thiếu nữ. Có gì đáng phải lo toan đâu nhỉ. Tôi chợt lây sự vô tư tươi trẻ của các em. Ờ! Ước gì mình trở lại tuổi học trò, trong trắng và vô lo nghĩ. Đi qua mọi nỗi khốn khổ cuộc đời bằng ánh mắt trong veo. Tự nhiên tôi muốn băng ra đường, muốn chạy trốn hiện tại. Còn mưa mà anh. Em cự nự chút xíu rồi cũng líu ríu ngồi lên sau xe tôi. Chiếc xe như hoà vào làn mưa, từng hạt mưa quất mạnh, chảy ròng ròng trên mặt. Sao nước mưa lại có vị mặn?
Một sáng chủ nhật, chúng tôi đưa người bạn từ Đồng Nai sang chơi lên thăm núi Bà. Phong cảnh mù sương và mây phủ sáng dần khi bước chân đã chạm vào từng bậc đá dẫn lên núi. Ca bin cáp treo xanh đỏ tím vàng chạy rì rì trên đầu. Trời lồng lộng gió và những ánh mắt háo hức kiếm tìm. Chúng tôi không ngồi cáp treo, không phải sợ độ cao, không phải sợ tốn tiền, mà muốn đến với núi cao linh thiêng bằng đôi chân và tấm lòng mình. Càng lên cao, bậc đá càng lổn nhổn khó đi. Vừa leo núi, chúng tôi vừa phải tránh đường cho những nhân công mang vác hàng lên núi. Những thùng hộp nước uống, giải khát, những cây nước đá cuốn trong vải bạt ròng ròng nước lạnh trên vai, họ cắm cúi bước lên núi theo lối quen, con mắt cắm xuống bàn chân. Mỗi cây nước đá nặng 50 kí, những thùng hàng nặng ba, bốn chục kí đè nặng trên vai. Mỗi chuyến lên núi như vậy, tiền công trung bình được 30.000đ, với điều kiện hao hụt cho phép đối với nước đá và không hỏng vỡ đối với thứ khác. Và một điều kiện khắc nghiệt khác là trời không mưa. Mưa trên núi, nước đổ xuống như thác, chỉ còn cách ôm hàng ngồi ở mấy nhà chờ bên lối đi. Chờ lâu quá, nước đá chảy hết thì chỉ có cách…bỏ tiền túi ra đền, đi tiếp thì vô cùng nguy hiểm. Tôi từng nghe hai người vác mướn giục nhau : “Lẹ lẹ lên! Hồi chiều dưới chân núi, thấy Đức Bà đội nón đó”. Vậy là sắp có mưa.
Một buổi trưa vừa bước ra khỏi quán cà phê Thiên Lý, nhìn phía trước mặt, tôi bỗng phát hiện núi Bà lại phủ một chiếc nón dày bằng mây trắng. Vẻ xanh ngắt của núi hoà phối với mây trắng đẹp như chốn thiên đình. Tôi thốt lên: “Núi vẫn còn đội nón!”. Nhưng trong lòng đau thắt nỗi lo vô cớ.
PPQ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!