Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2012

Ngõ cụt - Truyện ngắn Nguyên Chính Văn

Ngõ cụt
Nguyên Chính Văn




               Căn nhà nhỏ, dột nát, tuềnh tòang, vách đất lỡ từng mảng, nằm lọt thỏm trên mảnh đất đầy cỏ dại. Chỉ có một cây mít đứng chỏng chơ toả bóng mát trước hiên nhà cho hai đứa bé suýt soát tuổi nhau đang chơi trò bán quán. Nhìn chúng vô tư đứa mua, đứa bán đẩy đưa không ai nghĩ bên trong căn nhà, bà nội chúng đang mệt nhọc ngồi trên chiếc chỏng tre, uể oải nhai trầu, đôi mắt đờ đẫn nhìn ra ngòai cửa, xa xăm.

          Mẹ chúng tiều tuỵ, vàng vọt nằm ho sù sụ bên chiếc võng nylon bạc màu, vá đùm vài chỗ. Cha chúng say rượu nằm ngũ mê man, đầu ngoẻo gần rơi xuống trên chiếc võng khác. Giữa nhà, phía trước kê một chiếc bàn tre và vài chiếc ly cáu bẩn. Không thấy bình trà, chỉ thấy dưới bàn một vỏ chai trắng ba xị nằm lăn lóc. Họ nằm và ngồi như thế đã lâu nhưng chẳng thấy ai buồn nhúc nhích dù đã quá trưa và từ sáng tới giờ chẳng có gì nhét vào bụng trống rỗng. Có chăng là bà nội ngồi nuốt nước trầu và người cha nốc  hơn xị rượu đế với trái chuối non bẻ sau vườn. Không gian cũng mệt nhòai, yên ắng theo họ. Đúng ra, người mẹ cũng thỉnh thoảng đong đưa chiếc võng, nhưng nhẹ nhàng đến mức nếu không quan sát sẽ không nhận ra. Chị sợ cử động mạnh cơn ho sẽ ập đến, phá vỡ lồng ngực còi cọc. Bệnh lao phổi quái ác đã hành hạ cơ thể chị hơn hai năm qua, vậy mà chị chưa một lần đến bệnh viện, dù biết bệnh lao phổi hiện nay chữa trị không tốn viện phí. Bà con hàng xóm ai cũng bảo chồng chị dở hơi mà còn rượu chè be bét dẫn đến cảnh nhà khốn khó. Có người cũng đổ lỗi cho mẹ chồng chị cứ triền miên bệnh hoạn, vợ chồng chị phải lo chữa trị đến bán gần hết đất nhà mà căn bệnh vẫn không khỏi.           
           Nắng vẫn tỏa chếch tàng cây mít, gió thật khẽ nhưng vẫn bứt khỏi cành từng chiếc lá vàng cho bọn trẻ làm tiền chơi nốt trị mua bán. Chúng đã quen nhịn đói chờ cho đến lúc hai người chị đi mót củ mì trở về. Cả nhà bảy miệng ăn mà chỉ trơng chờ vo đôi bàn tay bé bỏng của đôi trẻ tuổi mới lên mười hai và mười bốn. Chúng phải đi từ sáng sớm hơn mười cây số để kiếm miếng ăn. Cha chúng ba ngày qua không đi làm được vì leo dừa thuê té cụp xương sống, buồn đời nên cứ nốc rượu. Hơn một năm nay, nếu ngày nào không có ai thêu mướn làm gì thì hai đứa con gái lớn dù có cật lực đến mấy cảnh nhà vẫn lâm vào cơn túng quẫn. Chúng đi nhặt phế liệu, lặt đậu, mót lúa, mót mì… chỉ đủ để cứu đói và ba ngày qua cả nhà chỉ ăn củ mì mà chúng mót tận ngã ba cầu Ông Mẹt. Nghe các anh chị gần nhà đi thu hoạch mì nói là cầu Ong Mẹt, hai đứa nói lại với ba má chứ chúng nó biết ở đâu? Mỗi đứa tay xách một cây cuốc cùn, cụt cán mượn của hàng xóm, tay cầm một vỏ bao phân bón, bốn giờ sáng chúng thức dậy ăn qua quýt vài củ mì luộc hôm qua còn chừa lại, có khi chúng vừa đi vừa ăn. Cứ đi lang thang trên đường gặp người quen thì xin quá giang, khi về cũng thế. Được một điều, ai cũng xót thương nên sẵn sàng đèo hai đứa đi, về và khi về đứa nào cũng mang lưng bao củ mì. Thường thì chúng về sớm, nhưng hôm nay đã quá trưa mà chẳng thấy bóng chúng đâu? Người mẹ ngồi yên lặng mà lòng quặn thắt nỗi đau, mắt đau đáu nhìn về hướng cửa, tai vểnh lên nghe từng bước chân qua lại trước ngõ. Đôi mắt chị đôi lúc đờ đẫn như người mất hồn và những lúc đó quá khứ lại hiện về nhỡn nhơ trước mắt như đùa cợt với cơn bệnh mà chị đang cố chống chọi từng ngày.Chị sớm mồ côi, mất mẹ nhờ dì cưu mang khi tuổi mới mười lăm. Chị khá xinh nên được nhiều trai làng đeo đuổi. Khi chị chấp nhận lấy anh tuổi vừa tròn hai mươi. Anh là con một và chỉ còn mẹ gài nên phận làm dâu của chị cũng nhẹ gánh. Chỉ có điều hai vợ chồng chị đều ít học, gia đình không có ruộng đất phải đi làm thêu, cuốc mướn, cuộc sống không dư dã gì nhưng tràn đầy hạnh phúc. Cho đến khi đứa con gái thứ hai ra đời và mẹ chồng chị ngã bệnh sau khi dầm cơn mưa lớn, sức khoẻ yếu dần, dẫn đến không còn đi đứng được mặc dù vợ chồng chị chữa chạy đến mức phải bán dần đất nhà ở. Hòan cảnh càng bi đát hơn khi chị sinh tiếp hai đứa con gái nữa. Do thiếu ăn, nhiều lo toan mà phải mang nặng đẻ đau vì chồng chị mong có một thằng con trai nối dõi tông đường.Hai đứa trẻ mãi đến bốn giờ chiều mới về đến nhà, khi nồi củ mì được nấu chín trời đã nhá nhem tối. Cả nhà quây quần bên rổ củ mì nóng còn bốc khói. Anh vẫn còn chưa tỉnh rượu, nằm chập chờn. Chị và mẹ chồng nhìn con cháu ăn ngon lành mà nghe chua xót. Một lóang nồi củ đã hết sạch trong lúc mẹ và bà chưa ăn hết một củ.                 
             Bỗng dưng, đứa con gái út ôm bụng rên la, rồi đứa thứ hai, thứ ba quằn quại trong cơn đau bụng dữ dội. Bà và mẹ hoảng loạn lên, quên hẳn cơn đói đến bên võng vực anh dậy. Anh bật ngồi lên, chưa kịp làm gì thì đứa con gái út mòn mỏi im hơi. Chị kinh hòang chạy ra đầu ngõ tri hô gọi người đến cứu giúp. Khi mọi người chạy đến, nghe chuyện vội chuyển mấy đứa nhỏ đến bệnh viện cấp cứu. Trên đường đi, đứa con gái út đã tắt thở. Ba đứa còn lại may mà cứu kịp. Ai cũng bảo chúng ngộ độc củ mì.                
          Bên ngòai trời chuyển cơn mưa lớn, trời ngập ngụa mây đen. Anh đờ đẫn bước ra ngòai, chưa đến đầu ngõ mưa đã ụp xuống. Mặc cho cơn mưa trút lên người, anh vẫn lầm lũi đi. Con đường như ngắn lại và trở thành ngõ cụt. Anh cứ ngỡ mình đang đi, cứ đi nhưng thật sự anh đang đứng trước ngõ, ngước nhìn trời. Anh lẩm bẩm:              
            -         Tại trời hay tại ai?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!