Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

NẮNG HẠ RU TÌNH - THANH MAI

NẮNG HẠ RU TÌNH - THANH MAI



Chỉ còn không bao lâu nữa mùa hạ sẽ đi qua, không biết ai đã định ra mùa hạ,để chia tay để nhớ thương, để ấp ủ bao ước vọngtương lai khi rời mái trường.

Mùa hạ em đã lớn, trong ngưỡng cữa bước vào đời, vai trần tóc xõa, em nâng niu từng kỷ niệm, qua rồi cái tuổi ô mai, em luôn nhớ những khoảnh khắc đẹp, ngày ấy từ đôi bàn tay vụng dại run run ,anh nắm lấy tay em, hơi nóng chuyền sang, cảm giác lạ len lõi, các tế bào trong máu chạy thật nhanh nhịp tim đập liên hồi không cưỡng được giây phút ấy em tự hỏi...Đây là tình bạn hay tình yêu? Em không hiểu nhưng em yêu mùa hạ. Mỗi lần tan trường về ngang qua công viên nơi có trồng nhiều loài hoa. Nhưng em chỉ yêu hoa sắc tím, màu của đơn sơ, màu của tự nhiên, đượm chút buồn. Em ngồi ngắm và đặt cho nó tên là hoa hạ, để trãi lòng, để nhớ thương, để bâng quơ. Sắp bước vào ngưỡng cữa Đại học, tâm hồn em đã lớn, đã thay đổi, ở khung trời rộng, nhịp sống mới, hình ảnh mới, em thanh thản bước đi, Đêm về em tự hỏi ..Kỷ niệm xưa có còn chăng, hay đã xếp vào ngăn tủ, úa vàng cánh phượng ngu ngơ, cuốn nhật ký ngã màu theo thời gian ,những dòng chữ, lời văn thô ráp ngu ngơ,có những giọt nước mắt ngày xưa và nụ cười hồn nhiên trong trắng cứ mỗi mùa hè đi qua đầy ắp bao kỷ niệm thân thương.
Mùa hạ cuối cấp không ai nói với ai điều gì, chỉ có trái tim tìm đến nhau và cho nhau những bản nhạc tình sâu lắng, giữ lấy bàn tay, để mãi mãi là của nhau, mùa hạ rất xa ru tình vào cõi mênh mông.



                                                           TM

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!