Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

CHỊ ĐỒNG - Đàm Lan


CHỊ ĐỒNG 
Đàm Lan


         Chị có khuôn mặt đầy góc cạnh. Mới nhìn rõ ràng là không dễ cảm tình, thậm chí còn có cảm giác e dè chờn chợn. Không chỉ là gương mặt, tính cách chị cũng khá ngược ngạo với góc nhìn vốn mặc nhiên dành cho nữ phái. Đồng cũng không phải là tên thật của chị, mà từ câu ám chỉ “lạnh như đồng” của một số người gán đặt. Nói một cách khác, chị như một người đàn ông nấp trong cơ thể một phụ nữ. Có một điều thật vô lý, trong con mắt tự nhiên thì cứ như mọi sự trái khoáy của chị là một lỗi lệch, thậm chí là lố bịch. Họ thường cười cợt đàm tiếu sau lưng về những hành vi hay một số chi tiết ngoại hình của chị. Mặc dù, nói một cách công bằng, những điều đó chẳng ảnh hưởng đến lợi ích cá nhân của bất kỳ ai. Hầu như chẳng ai nghĩ rằng, con người không được phép lựa chọn những yếu tố quan thiết cho cá nhân mình khi ra đời. Tất cả mọi liên quan đều được hình thành từ đâu đó mang tên Tạo hoá. Vì vậy mà dù không muốn, mỗi con người đều phải tồn tại giữa cuộc đời này bằng một hiện trạng không thể thay thế được. Và dù với bất kỳ hình thể cùng tính cách thế nào, thì mỗi người đều hội đủ những yếu tố hay dở, dại khôn, xấu đẹp. Nhưng người ta luôn hành xử bằng một cảm quan sơ khởi và đơn thuần, bằng vào thang bậc mỹ cảm người ta có thể tuỳ nghi mà xét đoán mọi người qua lăng kính rộng hẹp của cá nhân. Tôi cũng đã từng như thế, hời hợt trong nhận định, nông nổi trong suy xét và cả hẹp hòi trong vị kỷ. Cuộc sống với những diễn biến bất kỳ của dở hay may rủi, lại là những điều kiện tối cần cho người ta nhận diện ra một phần từ mọi người và từ cả chính mình.
         Đợt đi dự trại sáng tác lần này đoàn chúng tôi có 15 người. Hôm họp bàn các vấn đề cho chuyến đi, đến khâu bầu trưởng đoàn, không ai bảo ai, gần như đồng loạt đều giơ tay bầu chị. Chăng phải họ tin tưởng gì vào một năng lực lãnh đạo tiềm ẩn trong chị, cũng chăng phải họ yêu mến trọng vọng uy tín của chị vào một danh chức lâm thời ấy, bởi làm trưởng đoàn không có gì gọi là đặc ân hơn cả, chỉ mất thời gian và công sức cho những công việc vụn vặt mà ai làm cũng được, trong khi cùng một chế độ và quyền lợi như nhau, thì người phải bỏ công sức thời gian ra làm việc công đồng là người phải chịu ít nhất là một chút thiệt thòi. Đó là chưa kể, nếu có diễn biến gì bất lợi và hư hại, thì trưởng đoàn lại là người có nhiệm vụ giải quyết, khắc phục hay chịu trách nhiệm với tổ chức. Chính vì thế mà cái gánh giữa đàng được nghiễm nhiên choàng vào cổ chị. Chị không phản ứng, không từ chối, chỉ cười nhẹ. Tôi biết không phải chị ham hố gì cái chức danh ấy cả, chỉ là chị hiểu rõ mọi người nghĩ gì, và với bản chất gánh vác của nam tính, chị cũng mặc nhiên xem đó là nhiệm vụ vủa mình vậy. Thế rồi lên đường, cả đoàn hồ hởi lên đuờng. Hành lý chất vào cốp, nhét vào gầm ghế, vài cái cặp được hết sức nương nhẹ nép một bên mạn ghế. Đó là một thứ công cụ vô cùng tiện ích của thời đại, thứ công cụ không thể thiếu trong nhiều lĩnh vực, nó đáp ứng khá tốt những nhu cầu thuộc giới văn phòng. Tôi cũng tò tò một cái như thế, và thật lúng túng không biết để nó vào vị trí nào cho an toàn. Bởi chỉ cần một cái cấn tay bất cẩn thì ôi thôi…
-         Em treo nó vào đây này.
         Cùng với câu nói thì cái cặp được nhấc bổng ra khỏi tay tôi, và nó thật ung dung khi được máng cái quai dài cột cẩn thận vào cổ tựa đầu của ghế trước mặt. Một vị trí hết sức thuận tiện và gần như an toàn tuyệt đối. Vì nó ngay trước mắt tôi, lúc nào cũng có thể kiểm soát được. Tôi nhìn chị với cái cười thiện cảm, và một chút hàm ơn.
-         Chị ngồi đâu ạ ?
         Chị đảo mắt một vòng :
-         Chị ngồi dưới kia.
         Đó là băng ghế sau cùng, một vị trí có thể nói là bất thuận nhất trong xe. Ít khí thoáng, dễ bị nhồi mỗi khi xe vòng, lắc. Thường là băng ghế dành cho cánh đàn ông, vì họ giỏi chịu đựng hơn. Tôi vừa định nhích vào trong để chị ngồi cùng, thì tiếng Ánh Thư oai oái :
-         Bà cầm cái này giùm tui cái, trời ơi, mệt chết đi được.
         Cùng lúc cho hai động tác, chị quay ra đỡ cho Ánh Thư, một túi xách nhét vào gầm ghế, một túi xách nữa kê vào chỗ để chân, Ánh Thư thả phịch cái thân vào chỗ tôi vừa nhích, và chị quay người kéo theo hai túi hành lý khá to và nặng. Tôi chỉ kịp thoáng qua một câu hỏi “chị đem theo những gì mà nhiều thế ?”. Kể ra băng cuối cũng có cái thuận lợi, là chỗ để hành lý tiện hơn. Vì nó không phải tránh một phần cho lối đi, nên vừa chỗ cho hai túi xách khá to của chị.
-         Cái chị này bê cả nhà theo đấy à ? Sao không bỏ bớt dưới cốp cho đỡ nặng ?
         Chị chỉ cười, không nói gì, chiếc máy ảnh lủng lẳng trước ngực cũng được máng lên lưng ghế trước như chiếc laptop của tôi sau khi chị kê gọn hành lý. Một số người cũng làm theo với những vật dụng cần bảo đảm an toàn cao. Rồi xe bắt đầu lăn bánh, mọi người râm ran chuyện nọ chuyện kia. Thực ra nhà nước có chế độ ưu đãi cho anh em giới văn nghệ sĩ chúng tôi là rất hay, rất đúng, rất có ý nghĩa. Bởi một lẽ hết sức thực tế là, muốn có được những tác phẩm tốt thì phải có sự tích luỹ kiến thức nhiều mảng, phải tiếp xúc sâu rộng với đời sống con người đây đó, phải có những ý tưởng và cảm xúc mới, đủ nồng độ để thổi bùng lên một nguồn hứng khởi thăng hoa. Nếu cứ quanh quẩn hoài một góc xóm địa cư quen thuộc, thì mọi ngóc ngách tâm tưởng sẽ bị cùn mòn đi, lấy gì để làm nên tác phẩm. Mà để đến được nơi này nơi khác, thì điều kiện kinh tế là then chốt, “không tiền lấy gì mà tiến”, mà phần lớn những người làm nghệ thuật là những người rất kém khả năng làm kinh tế, không chỉ sự đối lập triệt để giữa các mặt lợi ích của tinh thần và vật chất, mà còn là sự hữu hạn của mỗi bản thân, ai cũng chỉ có một sự tập trung cao nhất cho một lĩnh vực chính, người năng động lắm thì kèm thêm được một vài lĩnh vực phụ, nhưng cũng chỉ là phù trợ thêm cho mặt chính thôi. Còn thì có dồn tâm sức cho một công việc nhất định mới có thể đạt được một thành quả tương đối. Chính vì vậy mà nếu không nhận được sự hỗ trợ tạo điều kiện từ ngân sách nhà nước, thì dám chắc một con số đáng kể trong lĩnh vực nghệ thuật đành ngậm ngùi từ tạ niềm đam mê của mình để mà xoay xoả với bao nhu cầu đời sống. Cho dù mặt trái của vấn đề là một sự tiêu phí cho một số ý nghĩ “tiền chùa không tiêu cũng thiệt, cho thì cứ hưởng đi đã còn trả thì tính sau…ai bắt…”. Đại loại là những ý niệm đầy tính cơ hội và thụ hưởng, mà không một chút lăn tăn xem mình có xứng với điều được nhận ấy không. Vì vậy mà vô hình chung, một hành xử mang tính tương quan của một tổ chức đầu ngành, nói rộng hơn là của xã hội, lại rơi một thành phần ỷ lại, và tuỳ tiện trong suy xét mà thành ra phí phạm. Với quan điểm của tôi, khi nhận của ai bất cứ một chút gì dù nhỏ, cũng phải tự hỏi mình có nên không ? có xứng đáng không ? và phải làm gì để đáp lại ? Cho dù với tính chất công việc của mình đúng là có đóng góp một phần nhỏ bé vào cuộc sống chung này, nhưng ai trên đời mà chẳng thế, ngoại trừ những kẻ vô lương hay bạc nhược hay hết sức ỷ lại thì mới không đem sức mình để hoà chung vào công cuộc mà thôi. Nhưng dù có thế nào thì sự đóng góp của mỗi người trước tiên vẫn bắt nguồn từ chính khát vọng của bản thân. Những gì bạn làm được, trước hết thuộc về bạn, bạn làm cho chính nhu cầu của bạn, bạn phục vụ cho bạn và người thân của bạn trước khi chia sẻ cho cộng đồng. Nên không thể tự thị rằng mình đã tài cán lắm lắm, đã nghiễm nhiên mà thụ hưởng cái được mà sự ưu ái của cuộc đời dành tặng. Chỉ có điều, ý niệm của mình thì củng cố cho hành động của mình, Với một số đồng tình thì chẳng cần phải nói, vì đó là ý thức tự nhiên rồi, còn ngược lại thì chỉ tổ nghịch tai, lại sau lưng dè bỉu, rằng thế này thế khác. Trò đời là thế mà, người ta hay bao biện cho những sai trái của mình bằng cách mỉa mai sự đúng đắn của người.
         Xe đã khá xa thành phố, cảnh vật hai bên đường cuốn hút tầm mắt. Trời nắng đẹp, trước hôm đi ít ngày thấy đài báo áp thấp dã lo lo. Giờ thì vô tư rồi. Thật là… ọ…ọ….Có ai có cái túi nào không ?
         Tâm Liên một tay bưng miệng, một tay quờ quanh, Nhân Vỹ vừa né người vừa la to lên. Ngay lập tức có mấy cái túi chuồi vào tay Tâm Liên. Cô co người rút cổ một hồi thì mặt mũi tèm lem. Chị Đồng đã có mặt với một cái khăn ướt, và một hộp nhựa đựng thứ gì đó. Lau mặt xong, Tâm Liên thở dốc mệt nhọc. Chị Đồng mở nắp hộp lấy cái thứ trong ấy ra :
-         Em ngậm gừng ướp đi này, ngậm lâu lâu rồi nhai từ từ cho thấm. Em ngồi thẳng, nhắm mắt hít thở sâu vài lượt, sẽ thấy đỡ ngay. Ối ai bôi dầu gió xanh đấy ? Cất ngay đi. Cái mùi ấy làm ao cả xe bây giờ. Có ai khó chịu thì ngậm gừng đây này.
-         Cho tôi một ít….tôi nữa…em với chị…đây nữa…
         Tôi cũng giơ tay đón lấy mấy lát gừng tươi thái mỏng ướp với đường và muối. Cái hộp chưa hết vòng thì đã nhẵn. Chị Đồng về chỗ mở túi xách lấy ra một hộp khác.
-         Sao chị làm nhiều thế ? Chị cũng say xe à ?
-         Không, tôi làm cho mọi người đấy chứ, tôi có say xe bao giờ đâu
-         Hoan hô trưởng đoàn. Cái món này đúng là hết ý. Chị làm nào chỉ cho bọn em với.
-         Có gì khó đâu. Gừng tươi cạo vỏ rửa sạch, thái từng lát mỏng, rồi cứ một lát gừng là một ít muối một ít đường rắc lên, chỉ cần làm trước một ngày là dùng được rồi. Nhưng chữa say xe thì không chỉ thế này đâu. Các bạn nên củng cố tâm lý bằng cách nói chuyện, nghĩ đến những chuyên vui cười cho tinh thần phấn chấn, đừng cứ chưa bước lên xe đã ám ảnh thì kiểu gì cũng bị. Nếu có muốn dùng dầu thì nên dùng loại dầu gừng, nó thoảng mùi thôi, và có chất ấm nữa, đừng dùng dầu gió xanh, mùi nó gắt quá, lại kín gió thì gây khó chịu nhiều hơn. À, bác tài ơi, thôi tắt máy lạnh mở cửa sổ đón gió trời cho thoáng đi.
              - Thôi đừng, bụi lắm.
-         Phải đấy, cứ máy lạnh hại cho hô hấp lắm thôi. Ở nhà đã úm phòng máy lạnh mãi rồi.
         Yêu cầu được đáp ứng ngay, lời phản đối đơn lẻ lọt thỏm, một không khí nhẹ nhõm theo luồng gió ùa vào xe. Ai cũng cảm thấy khoẻ hẳn ra. Đúng là nguồn sống thiên nhiên là một thứ năng lượng tuyệt bích, vậy mà con người ngày nay dường như ngày càng ít biết cách tận hưởng. Cứ chúi mũi vào những thứ thiệt bị hiện đại cho có vẻ đẳng cấp, mà không biết đã tự tước đi của bản thân bao điều thú vị và đáng quý khác. Nhưng cảm nhận được thế nào là giá trị thì còn phụ thuộc vào quan điểm sống của mỗi người. Trong xu hướng cuộc sống ngày càng vật chất hoá, bản năng hoá, thì giá trị đời sống tinh thần ngày càng khô cạn và nghèo nàn là điều mặc nhiên của dòng chảy.
-         Biển kìa. Biển kìa.
-         Ui. Đẹp quá.
         Những con mắt háo hấc dõi ra  một dải màu xanh ngắt xa xa. Rồi rõ dần rõ dần, rồi bỗng mất hút sau một mảng xanh ngát núi đồi cây lá, và lại ẩn hiện ẩn hiện. Hôm nghe thông báo sẽ được đi dự trại tại một thành phố biển. Ai cũng vỡ oà niềm phấn khích. Biển luôn có một sức hút đến mãnh liệt với những tâm hồn phóng khoáng lại dạt dào thi tứ lại láng văn chương như chúng tôi. Không chỉ nhìn ngắm một cách choáng ngợp trước một mảng xanh bao la, mà cái thú vùng vẫy thoả thuê giữa những con sóng ào ạt với nhiều người quả là một sự đam mê không cưỡng nổi. Bây giờ thì nó như đang ập vào cảm xúc của mỗi người rồi.     
         Hơn 5h chiều thì chiếc xe từ từ lăn bánh vào bãi của điểm đến. Mọi người thở phào nhẹ nhõm. Gần một ngày ngồi xe, ai cũng mang một vẻ mặt phờ phạc mệt mỏi. Nhưng chỉ vừa bước xuống xe những ánh mắt như loé lên một tia sáng. Khung cảnh thật thoáng mát xanh ngát của những hoa cây dáng kiểu được bài trí xếp đặt thật tươi tắn sinh động trước một khu nhà khang trang hứa hẹn những ngày dễ chịu thoải mái cho khách lưu trú. Vài tiếng xuýt xoa bật vội, và mọi người nhanh chóng mang xách hành lý vào quầy tiếp tân nhận phòng. Chị Đồng nhận phòng sau cùng, khi đã cẩn thận ghi lại số phòng của mọi người vào cuốn sổ tay. Hai xách hành lý khá nặng kéo theo, một anh nhân viên vội chạy theo phụ giúp. Tôi ở cùng phòng với Yên Trang, cô bé mảnh khảnh nhất đoàn và cũng nhỏ tuổi nhất, hồn nhiên và nhí nhảnh một chút. Cảm giác thật dễ chịu khi ở cùng phòng với một người không biết cau có. Soạn cất đồ đạc và tắm táp vừa xong thì đã nghe tiếng chị
-         Xuống phòng ăn đi các em ơi !
         Tiếng chị tiếp tục vang sang những phòng khác, chỉ ít phút sau chúng tôi đã có mặt tại phòng ăn. Một không khí hồ hởi toả rợp trên những mắt môi. Tíu tít những lời chào hỏi. Bởi trong đợt tham gia trại sáng tác này, không chỉ có đoàn chúng tôi, mà còn mấy đoàn anh em các tỉnh bạn. Một số người đã quen từ trước, một số thì đã từng nghe đến nhau, đọc nhau, một số thì còn khá mờ nhạt thông tin, nhưng tựu trung tâm trạng thì tương tự. Vui vẻ, phấn khích, thoả giãn trong sự hội tụ, Sau bữa ăn, là một cuộc họp chóng vánh để ban tổ chức phổ biến một số quy chế. Đêm đầu tiên ai cũng thức khuya nhưng lại ngủ thật say một hơi đến sáng.
         Tiếng chim luých chuých đã đánh thức mọi người. Đó là những chú chim tinh khôn làm tổ dưới lớp mái ốp ngói của dãy nhà. Chúng nào biết sinh hoạt đời sống tự nhiên của chúng lại thêm một nét chấm phá sinh động cho đời sống con người. Buổi sáng thức giấc trong tiếng chim rộn rã và ánh nắng nhẹ mơn man thấy lòng yên bình dễ chịu làm sao. Vệ sinh cá nhân xong, tôi mở cửa bước ra ngoài, vươn vai vài động tác thể dục. Chị Đồng từ xa đi lại lên tiếng hồ hởi :
-         Ra biển đi em, biển buổi sáng tuyệt vời lắm.
-         Sao chị nhanh thế ? Gần không hả chị ?
-         Ngay sau lưng đây thôi. Em gọi các bạn ra cùng cho vui. Có cái cổng nhỏ phía bên trái ấy. Chị ra từ sớm đón chụp cảnh mặt trời lên mà. Thấy người ta đi lưới đêm về hay lắm.
-         Thế thì em phải đi ngay mới được.Yên Trang ơi ! ra biển không?
         Lên tiếng gọi nhưng tôi không đợi Trang trả lời, búng chân chạy theo hướng chị Đồng chỉ, còn nghe loáng thoáng tiếng chị ơi ới gọi mọi nguời. Quả thực, ngay sau lưng dãy nhà là một bờ cát dãi trắng còn lô xô những thúng mủng lưới thuyền, chi còn một ít tôm cá mực đang trút nốt vào những thùng xô thau chậu và long tong những giọt nước ra chợ. Tôi ngợp người trước biển xanh lấp lánh nắng mai. Thỏa thuê cảm xúc với bao la dào dạt của cảnh đẹp thiên nhiên.
-         Trời ơi ! Quá đã.
-         Ban tổ chức tâm lý quá ta.
-         Vầy là ì oạp tắm cả ngày cũng được, có phải đi đâu cho xa nữa,
-         Các tướng khi đi khảo sát lập trại cũng tính cả rồi.
-         Xuống thôi bà con ơi !
         Lao xao bàn tán rồi ùa nhau xông thẳng xuống làn nước xanh màu trời mà vùng vẫy, chỉ có vài nàng không mang đồ tắm theo còn e ngại, nhưng chắc trong bụng hậm hụi lắm, và hẳn chỉ bỏ hụt một thời cơ duy nhất này thôi. Chắc chắn là vậy, bởi trong số đó có tôi mà. Không xuống tắm thì rảo chân trên cát, xục vào sóng, chí choé trêu chọc, vậy mà cũng ướt cả. Và chỉ một loáng ra khu chợ gần, chiều đến, chẳng ai phải hậm hụi gì nữa cả. Buổi tối, sau bữa ăn là tuỳ nghi di tản. Tôi lẳng lặng rút về phòng mở máy. Những dòng chữ đầu tiên về biển, mới chỉ là một tứ thơ vút qua, nhưng phải nhốt ngay nó vào kẻo nó theo sóng bồng bềnh mà xa tít ngàn khơi mất. Một lúc xong tôi đóng máy rồi thả bộ quanh sân. Bỗng muốn chút mơ màng biển đêm. Tôi né những căn phòng đang ồn ã tiếng cười, cũng chẳng phải tâm trạng gì, nhưng có những lúc chẳng muốn tiếp xúc, chẳng muốn sôi nổi, một khoảng riêng thinh lặng cho mình cũng rất hay chứ. Tôi dõi mắt xa phía mênh mông một màu đen thăm thẳm, thi thoảng chớp nháy những đốm sáng, có lẽ từ những con tàu đang neo đậu. Bất chợt, tôi nhìn thấy chị ngồi trên bãi cát, cũng đang đăm đăm hun hút. Tôi định cất tiếng gọi chị nhưng kịp dừng lại. Chắc chị cũng như tôi, đang muốn trầm tư riêng mình. Tôi vòng xa một chút, và cũng tìm một chỗ, ngồi một mình trước biển đêm, nghe âm vang tiếng sóng ập vào bờ, gió mênh mang nhè nhẹ, thấy lòng thoải mái lạ. Thả hồn rong ruổi đó đây một lúc, bất giác tôi xoay ánh mắt về phía chị. Chị vẫn ngồi im đó. Tôi lởn vởn chút suy tư. Chị tên thật là Nguyễn Trọng Anh. Ngay cả cái tên cũng đầy nam tính. Không biết khi sinh ra chị, ba mẹ chị linh cảm thế nào mà đặt cho chị cái tên ấy. Cái tên của một người cũng có một cái gì đó như tiền định. Giá mà có thêm chữ thị, chắc nó cũng làm mềm đi một chút. Nhưng hình như đã từ lâu lắm rồi, chữ Thị và chữ Văn không còn là chữ lót đương nhiên của mỗi cái tên nữa. Người ta sáng tạo hơn, văn vẻ hơn cho những cái tên mà nó sẽ là một biểu thị đặc trưng cho một gương mặt cuộc đời. Hay chứ. Đẹp hơn nhiều chứ.
         Chị thuộc chuyên ngành nhiếp ảnh. Chị đã đạt được rất nhiều huy chương các loại có đẳng cấp quốc tế. Mà kỳ thực tôi chỉ nghe phong phanh qua một số thông tin. Bởi hai chuyên ngành khác nhau, cho dù với văn học thì không có kiến thức nào là thừa, nhưng điều kiện để tiếp xúc và tìm hiểu thì không nhiều. Đa phần chúng tôi chỉ gặp nhau trong các kỳ hội họp, ngoài một số nhóm có độ gắn bó khá bạn bè, thì không phải một hội viên nào cũng có thể tường tận nhau về gia cảnh cũng như một vài nét khác trong tính cách, đời sống. Đôi lời xã giao cùng những câu đùa tếu táo là đủ để qua những khoảnh khắc ngắn ngủi của sự gặp gỡ. Những dịp đi cùng nhau đến một nơi xa thế này thường là điều kiện khá thuận tiện nếu con người ta muốn gần gũi nhau hơn. Có điều, không phải cứ muốn là có thể xông thẳng vào đời riêng của người ta được. Vì vậy mà trong lúc này diều có thể chỉ là đặt ra vài câu hỏi.
-         Trời đất. Ngồi đây mà để người ta đi tìm hết hơi. Nhớ anh nào vậy hả ? Tôi giật bắn người vì bàn tay vỗ bốp vào vai. Tiếng Minh Hà rổn rảng.
-         Sao không gọi điện ?
-         Gọi có thấy bà trả lời đâu.
-         Thôi chết, chắc quên điện thoại trong phòng rồi.
-         Về có anh Viên Tâm đến chơi kìa. Ông hỏi bà hoài à, tui phải đi kiếm cho bằng được đó.
         Cuộc trò chuyện với một anh bạn văn người địa phương kéo dài đến tận khuya. Và rồi mang cả nụ cười vào giấc ngủ với hứa hẹn mai là một ngày đầy sóng và gió.
         Mờ sáng, vẫn là tiếng chim đánh thức, tôi vươn vai thoả giãn sau một giấc ngủ sâu. Tuyệt thật. Ngủ thật ngon rồi tỉnh thức giữa một không gian nên thơ thế này thì còn vương giả nào hơn nhỉ. Trây lười gối chăn thêm một chút cho cảm xúc tận hưởng. Bỗng thoang thoảng tiếng nói ai đó :
-         Thôi chị về nghỉ chút đi. Thức cả đêm rồi.
-         Giờ còn nghỉ gì nữa, không sao, lát nữa một ly cà phê là ổn thôi mà. Bớt sốt rồi đó.
-         Cũng may, không chắc phải đưa vô viện rồi.
         Có chuyện gì với ai vậy ? Tôi tốc chăn lao ra ngoài.  Cách phòng tôi hai căn là nơi phát ra tiếng nói. Hoá ra anh chàng Mẫn Huỳnh tối qua đi nhậu say quá, về khuya nhiễm sương lạnh thành sốt. Làm Chí Tấn ở cùng phòng phát hoảng, nửa khuya gọi điện cầu cứu chị Đồng. May mà chị có mang theo cả cặp nhiệt lẫn thuốc hạ sốt. Giờ thì Mẫn Huỳnh đang thả giấc ngon lành, nào biết có hai người một đêm mất ngủ.
              Chiếc cano rẽ sóng phăm phăm vun vút về phía trước. Cảm giác tung hoành cùng sóng và gió đang bật tung mái tóc, bật tung cả buồng phổi náo nức giữa trời và biển sao mà ngập tràn hứng khởi đến thế. Giữa bao la lồng lộng, thấy mình như bức thoát khỏi bao ràng rịt vụn vặt hàng ngày, thoả thuê mà hoà cùng phóng khoáng thiên nhiên. Trong niềm sung sướng tuyệt cùng, tôi cất tiếng hét to, tiếng hét kéo dài vút cao, xả trút bao năng lượng để thấy mình đang bay bổng. Không phải là đôi cánh xác thịt cụ thể, mà là đôi cánh của tâm thức đang vẫy vùng tung sải giữa trùng khơi. Không còn gì tuyệt thú hơn. Cả cuộc đời, nếu không nhiều thì cũng nên đôi lần được thấy mình được thoát thai trong một không gian vô hạn thế này. Tối qua anh Viên Tâm chỉ mập mờ rằng sẽ có một ngày đầy sóng và gió, giờ đúng thật. Cảm ơn nhé những người bạn thân tình và hào phóng. Ra là anh Viên Tâm có dịch vụ cano du lịch. Dịch vụ này được thuê theo giờ, và để có một giờ cano rảnh rỗi phục vụ miễn phí thật khó, ngoài sự rộng lòng của chủ sự thì không có cách gì len vào một chuyến “lướt sóng” hoành tráng không chịu nổi. Mình Hà cũng cất lên tiếng hét đầy phấn khích. Cảm giác của Hà chắc chắn không khác gì tôi. Chán chê mê mải cùng sóng cùng gió rồi chúng tôi còn được chiêu đãi một chầu đặc sản biển. Dong dài mãi cho đến tận chiều tối mà chưa hết tiếng cười. “Ồ la la. Ôi đời đẹp quá như là mùa xuân hoa…” Câu hát tự chế đánh nhịp trên môi chúng tôi trên đường về trại.
-         Họ về kia rồi.
-         Trời ơi ! Là ma hay người dzậy hả ?
-         Coi bộ sung sướng phởn chí chưa kìa. Báo hại ở nhà tán loạn cả.
         Những câu nói đua nhau, cùng những vẻ mặt lẫn lộn vui giận khiến hai đứa ngây thộn ra .
-         Có chuyện gì vậy ?
-         Còn chuyện gì nữa. Chắc nghe thông tin tìm trẻ lạc trên loa mới biết đường mò về chứ gì.
         Chị Đồng đang bươn bả đi tới.
-         Sao ? hai cô về rồi hả ? Thôi thế là tốt rồi.
-         Phải phạt một trận đi chị.
-         Thôi, phạt gì, coi như đây là kinh nghiệm cho mọi người. Có đi đâu cũng xin vui lòng báo qua tôi một tiếng để còn liệu.
-         Có phải con nít đâu mà đi phải xin phép.
         Minh Hà bực dọc trước những ánh nhìn trách cứ. Chị Đồng nghiêm mặt :
-         Tôi biết, cô không phải là con nít, nhưng đã có tổ chức thì phải
có chút kỷ luật. Cô có biết sáng giờ chúng tôi lo lắng đến thế nào không ? Gọi điện thì không thấy trả lời, hỏi thì không ai biết là đi đâu, đây lại là xứ biển, ai dám chắc sẽ không có rủi ro gì.
-         Dạ, đúng là tụi em thật có lỗi, xin lỗi chị, xin lỗi mọi người phải lo lắng. Tôi huých nhẹ Hà một cái rồi nói.
-         Thôi, không phải bắt lỗi, chỉ là đừng để xảy ra lần thứ hai. Hai
 cô về nghỉ đi, đi cả ngày chắc mệt rồi đó.
         Nói rồi chị Đồng né người qua một bên nhường đường. Tôi và Minh Hà ngượng ngùng đi một mạch. Hà lụng bụng :
-         Đang vui vậy mà về bị mất hứng.
-         Thì cũng tại tụi mình mà. Lần sau có đi thì báo cho chị ấy biết là được thôi.
-         Xí, có mấy ngày mà ra bộ quan chức.
-         Đừng nói vậy, đó là sự quan tâm và trách nhiệm mà. Thôi về tắm đi cho khoẻ, suốt ngày với biển giờ rít rịt à.
         Vẫy tay với Minh Hà tôi đi nhanh về phòng, Yên Trang vừa nhìn thấy tôi thì toét miệng cười :
-         Thế chị chưa bị anh nào bắt cóc à ? Em đang lo ngủ một mình thì sợ ma chết đây.
-         Làm gì có ma mà sợ. Cũng mong có anh nào bắt cóc đây mà chả ai đủ gan cả. Sáng giờ ở nhà òm sòm lám hả ?
-         Cũng không om sòm lắm, chỉ có gần như thừa sáu phần cơm thôi.
-         Sao lại gần như ?
-         Thì chị Đồng lo cho các chị, đứng ngồi không yên thì làm sao mà ăn được. Mà em nói chị đừng giận, nếu định đi đâu bỏ cơm trại thì báo để chị ấy bớt xuất. Cơm canh ê hề, đủ người ăn đã thừa, mà còn bỏ xuất nữa thì phí lắm.
-         Chị biết rồi, lại còn biết tiết kiệm nữa đấy.
-         Em mới lần đầu tiên được dự trại, nghe nói mỗi lần tổ chức trại thế này hết đến hơn trăm triệu, em thấy choáng thật đấy. Mình đã làm được gì ra hồn đâu mà được hưởng chế độ ưu đãi đến vậy, nên có chút ý thức vậy thôi.
-         Em không biết đấy, có mấy đợt đi trước chị còn gặp một số người ảnh eo chuyện ăn ở nữa kia Nào là món này không ngon, món kia dở quá, nào là phòng ốc không sang trọng, chả biết ở nhà cơm gà cá gỏi đến đâu mà ra bộ tướng thế. Mà người thì trông như là…
         Tôi bỏ dở câu nói, bước vào nhà tắm. Vòi sen nước nóng toả khắp người, thoải mái nhẹ nhõm làm sao. Nghe Yên Trang nói, tôi thấy lòng thật sự áy náy. Mình dù gì cũng mang tiếng là dân trí thức, mà xử sự thì không được cẩn thận cho lắm. Để bao nhiêu người phải phiền hà vì mình. Sẽ chẳng có lần sau nào nữa đâu nhé. Hôm nay đi chơi cả ngày chẳng viết dược chữ nào đây. Ừ mà phải đi chơi thì mới có cảm hứng mà viết chứ. Tự biện minh rồi bằng một cái cười, tôi thiếp đi lúc nào không biết.
         Yên Trang hơ hãi nét mặt khều tôi :
-         Chị. Ai kìa ?
         Trực nhìn ra cửa, một gương mặt lạ hoắc, mái tóc rũ rượi xả hai bên khuôn xương sạm xịt, đôi mắt chòng chọc một cách sỗ sàng, dáng người thì nghiêng ngả khật khưỡng, nhìn là biết ngay một kẻ đáng ngờ. Tôi cũng hoảng hồn, nhưng chỉ có hai chị em, tôi phải trấn áp nỗi sợ mà làm bộ cứng cáp :
-         Anh hỏi ai ạ ?
         Không trả lời, mà cái dáng khật khưỡng ấy bước luôn vào phòng, buông ịch một phát trên giường, tôi chưa kịp phản ứng thì ngoài cửa xuất hiện một gương mặt khác, với kiểu cười mơn trớn, khình khịch và cũng với cái nhìn lom lom khả ố :
-         Chào hai cô em.
         Dứt câu chào thì hai chân gã cũng đã bước hẳn vào phòng. Tôi hét lên muốn lạc giọng :
-         Các anh là ai ? Các anh ra ngoài ngay, tôi không quen các anh.
-         Không quen rồi sẽ quen, làm gì mà em cuống quýt lên thế ?
-         Văn nghệ sĩ mà, tứ hải giai huynh muội, một bài thơ là quen hết từ nam chí bắc thôi, phải không hai cô em xinh đẹp.
         Yên Trang muốn phát khóc, tôi lùi sát cạnh cô nói nhỏ :
-         Em bình tĩnh, chị tìm cách nhử chúng, em chạy ra ngoài kêu cứu nha.
-         Em sợ lắm. Mấy ông đi nhậu hết rồi. Gọi ai ?
-         Sợ cũng phải ráng. Thì cứ gọi toáng lên, ai nghe cũng được.
-         Hai cô em thì thầm gì thế ? Nói cho bọn anh nghe với. Hay anh đọc thơ tình cho hai em nghe nhé.
         Cái giọng lè nhè cất lên mấy câu thô tục, thật không chịu nổi. Nhưng làm sao để tống khứ chúng đi bây giờ ? Thường thì cứ sau bữa chiều là mọi người tuỳ nghi đi cả, không cà phê thì nhậu, mấy hôm tôi cũng thế, nhưng hôm nay đang có hứng viết nên ở nhà. Để giờ khổ sở thế này đây. Biết vậy cứ đóng tịt cửa phòng lại, tại Yên Trang bảo mở cho thoáng. Điên thoại. Trời. Vậy mà quen béng mất. Tôi móc điện thoại ra, nhưng chưa kịp bấm thì một trong hai gã sấn đến bên cạnh, chụp lấy tay tôi cười hềnh hệch :
              - Chúng mình hai cặp là đủ vui rồi, không phải gọi thêm ai nữa đâu em. Nào lại đây với anh.
         Tôi hét lên, cố sức đẩy gã, Yên Trang cũng khóc la kêu cứu ầm  lên. Bất thần, tên đang co kéo với tôi bị giật ngược ra sau, tích tắc, tên kia với Yên Trang cũng tương tự. Một tiếng quát đanh sắc :
              - Cút. Cút ngay.
              - Chị Đồng.
         Sự có mặt đúng lúc của chị như một vị cứu tinh cho chúng tôi. Như hai con gà con, chúng tôi núp sau lưng chị. Hai gã kia khi nhìn ra đối thủ của mình là một người phụ nữ có thân hình chắc nịch đứng chống nạnh, cùng ánh nhìn như một lưỡi gươm xuyên thấu tim, thần khí dũng mãnh toát ra từ chị đủ khuất phục thói côn đồ hung hăng, khiến chúng bỗng nhiên như chó cụp đuôi, nhưng còn cố ném lại một câu vớt vát sĩ diện :
              - Tưởng ngon lắm hả ? Thèm vào.
         Nói xong, cả hai tên chuồn thẳng. Hoá ra chỉ là loại giỏi bắt nạt kẻ yếu thôi. Yên Trang khóc oà lên :
              - Chị ơi. Không có chị chắc tụi em chết mất rồi.
         Tôi cũng ôm ngực ngồi phịch xuống ghế. Chị Đồng ôm Yên Trang vỗ về :
              - Thôi thôi, hết rồi em. Đừng sợ nữa. May sao tự nhiên chị bôn chồn mà chạy về. Không thì…
              - Chị có biết tụi nó là ai không chị ?
             - Không. Chị không biết. Nhưng có lẽ đây là những tên hay trà trộn vào giới văn nghệ, chiêu của chúng là cóp vài bài thơ đâu đó, nhớ vài cái tên đâu đó, rồi cứ ngang nhiên đến, gặp nam thì ra chiều thân mật, gợi ăn gợi nhậu, gặp nữ thì giở trò bỉ ổi. Các em ở nhà buổi tối sao không đóng cửa nẻo cho cẩn thận ?
             - Em nghĩ để cửa cho mát cho thoáng, em đâu có ngờ.
              - Đúng là cái loại khốn kiếp, chúng đội danh nghệ sĩ đi bôi tro trát trấu cho cả giới chúng mình. Người ngoài không biết cho là văn nghệ sĩ tệ hại thế đây. Thật là sâu róm.
              - Đó là ngợ sĩ ngợm sĩ chứ nghệ gì. Thôi các em đóng cửa nghỉ đi.
         Một cảm giác gần gũi thân thương khi tôi nhìn vào ánh mắt chị. Một hình ảnh khác về chị hiện lên trong tôi. Có lẽ bắt nguồn từ một sự hàm ơn.
             
              - Nhanh lên nhanh lên, có nhà văn Đinh Hữu Ngọc đến kìa.
         Thông tin được truyền từ phòng này sang phòng khác làm náo động cả không gian của một ban trưa yên ả.. Ông là một nhà văn nổi tiếng đã có nhiều giải thưởng trong và ngoài nước. Tôi rất thích đọc văn của ông, một chất văn suy tư và mẫn tiệp, cách truyền tải dung dị và súc tích, đọc văn ông cứ thấy như chuyện xảy ra hàng ngày bên mình vậy, xảy ra hàng ngày nhưng qua góc nhìn của nhà văn có gì đó sâu hơn, đằm thắm tinh tế hơn, và hơn hết là NGƯỜI hơn. Chỉ đôi lần nhìn thấy ông qua ti vi, tôi đã cảm nhận được phần nào cốt cách của con người ông. Ngỡ rằng mãi mãi là kính nhi viễn chi, ngờ đâu bây giờ lại có dịp được gặp. Vui lám. Háo hức lắm.
         Vóc người đầm đậm, dáng trầm tư, phong cách nhã nhặn, ánh mắt thân tình, cái bắt tay ấm chặt. Đó là những cảm nhận của tôi về nhà văn Đinh Hữu Ngọc. Một sự cảm tình đã đựơc hình thành ngay từ giây phút đầu tiên. Nghe ông nói chuyện, lại càng thấy ấn tượng hơn. Lối nói rủ rỉ, cử như đôi bạn thân ngồi tâm sự. Không có vẻ gì là người nổi tiếng. Bỗng nhiên tôi thoáng nhớ đến một cái tên. Cũng xôn xao diễn đàn lắm. Nên khi về tỉnh lẻ cứ như một ông vua đi vi hành vậy. Cái bắt tay thì hỡ hững, chưa kịp nắm đã buông, mắt thì cứ nghếch lên lưng trời, miệng cười khinh khỉnh, Gặp một lần không muốn nhìn mặt lần thứ hai, đồng thời cái tên cũng del luôn trong bộ nhớ. Người nổi tiếng, đương nhiên là đã có một công tích đáng kể nào đó được cộng đồng ghi nhận và tôn vinh. Xong, cái đọng lại thật sự vẫn cần có một nhân cách ứng xử. Bởi anh giỏi hôm nay, mai có người giỏi hơn anh, vị trí của anh không phải là bất dịch. Tài năng anh sẽ không tồn tại mãi trong phong biểu chương cuộc sống, nếu anh tự cho rằng mình đã và luôn là một cái đỉnh giữa gầm trời này. Nên cùng với tài năng, anh còn phải có một tấc lòng chân tình và thật sự là biết yêu cuộc đời này niềm ấm áp sẻ chia. Cho dù thang bậc thế nào, thì cái làm nên một vóc hình thật sự vẫn không thể thiếu một chữ Tình.
         Những con mắt cứ ngây ngô mà chăm chú, những cái tai cứ ngong ngóng mà dỏng lên. Nhà văn nói chuyện, đôi lúc ánh ra cửa như trông chờ ai đó. Nhưng ông gần như không có thời gian để biểu lộ sự trông ngóng của mình, vì những câu hỏi cứ thay nhau xen vào, và thế là ông cứ tiếp tục tiếp tục… Gần cuổi buổi rồi, ông mới ngập ngừng hỏi :
-         Tôi nghe nói cô Trọng Anh có dự trại này… ?
-         Trọng Anh ?...A chị Đồng đấy. Ờ mà chị ấy đâu rồi nhỉ ?
         Đúng là không ai nhớ đến chị và gọi chị cả.
-         Chị Đồng ? Cô ấy có chồng khác rồi sao ?
         Nhà văn hỏi và gần như mọi người đều ngớ ra.
-         Chồng khác ? Chị ấy đã từng có chồng sao ?
-         Sao mọi người có vẻ ngạc nhiên vậy ? Không ai biết gì về gia cảnh cô ấy sao ?
         Sự im lặng là câu trả lời. Quả thực, tôi chưa từng đặt một dấu hỏi nào về cuộc đời của nữ nhiếp ảnh ấy. Khi tâm trí ta không mảy may nghĩ đến người thì ta đâu mất thời gian tìm hiểu về người làm gì.
-         Không phải là chồng khác, mà đó là một tên gọi khác.
-         Tên gọi khác ? Sao lại gọi là Đồng ? Thôi, tôi hiểu rồi.
         Một tiếng thở dài cùng một cái lắc đầu, ánh mắt nhà văn bỗng thẫm buồn.
-         Đúng. Cô ấy đã từng có chồng, có cả con. Nhưng mọi người có biết chồng con cô ấy hiện giờ ở đâu không ? Ở một nơi xa, xa xa lắm. Một tai nạn giao thông đã cướp đi cả hai cha con, khi đứa bé mới vài tuổi. Có ai thấu không ? Nỗi đau tột cùng của một người phụ nữ bỗng chốc phải làm một cái đám tang với hai chiếc hòm. Và cô ấy đã phải trải qua những ngày tháng như thế nào để vượt qua được nỗi đau ấy ? Tôi chắc trong số này, chưa ai từng nếm trải nỗi đau tương tự. Thử đặt mình vào cảm giác ấy mà xem, có đau đến hoá đá đi không ? À mà không, không bao giờ hiểu được nỗi đau của người khác khi chính bản thân không hề thực nghiệm. Lại càng không thể biết được rằng, khi phải lần từng bước để qua cái hố đau thương, gượng từng bước để đứng lên được, thì con người sẽ trở nên mạnh mẽ và cứng cáp như thế nào. Mọi người chê cô ấy là lạnh như đồng, cứng như đồng ư ? Vậy có ai không ? đã một lời thân tình gần gũi để mà hiểu để mà thương. Không có. Chính vì không có mới có cái tên gọi về cô ấy như vậy. Trong cái giới gọi là nghệ thuật này, cái giới mang tiếng là trí tuệ là văn hoá, cái giới mà ai cũng luôn tự phụ rằng mình hay mình giỏi, nhưng nói thật, rất ít người sống được với nhau bằng cái tình thật, khi sự đố kỵ tài năng và hời hợt cảm xúc được đặt lên hàng đầu, và người ta luôn vội vàng khi đánh giá một con người qua cái vẻ bên ngoài. Và khi chưa hiểu được người thì hãy cứ coi thường người đi đã, không ít người tự cho mình cảm giác lớn hơn người khác từ sự coi thường vô lối ấy…
         Nhà văn ngưng lại khi thấy thấp thoáng bóng người ngoài cửa. Chị Đồng gần như đâm bổ vào, mặt chị nhễ nhại mồ hôi, nhà văn cũng gần như bật dậy, họ nắm chặt tay nhau, mọi người ngây ra chứng kiến một cuộc hội ngộ, bốn bàn tay họ nắm chặt nhau, hai gương mặt nhìn sững nhau, hình như đã khá lâu rồi họ mới gặp lại.
-         Anh vào bao giờ ?
-         Anh mới bay vào chiều qua. Nghe em dự trại này nên anh đến.
-         Thôi mình nói chuyện sau, anh tiếp tục với các anh em đi.
         Câu nói sau một thoáng liếc mắt. Anh Hồ Thức bỗng nói :
-         Anh Ngọc nói chuyện cũng cả buổi rồi, giờ anh em mình dành thời gian lại cho chị …Trọng Anh đi, nhân tiện mời anh Ngọc dùng cơm chiều với anh em ta rồi nói chuyện tiếp nhé.
-         Phải, phải đấy. Thôi ta đi nào.
         Cho dù ai cũng luyến tiếc muốn được nghe thêm câu chuyện còn đang dở, nhưng ai cũng biết dành lại thời gian cho họ là rất chí lý, nên lục tục chào rồi về phòng. Tôi cứ âm âm mãi câu chuyện về chị, và những lời trách cứ của nhà văn. Quả là quá đúng. Trên trang viết thì nói hay lắm, có ý nghĩa lắm, có tình lắm, nhưng trong đời thực thì khác, có khi khác rất nhiều. Miên man ngẫm ngợi, tôi chợt hỏi, từ đâu mà ra cái tên chị như vậy nhỉ ? Tôi nghe mọi người gọi thì gọi theo chứ chưa từng nghĩ đến xuất xứ. Chắc chỉ từ các lão ngoa ngôn thôi. Thường cánh đàn ông thích những phụ nữ biết nghe lời họ, chịu cho họ bỡn cợt một chút, chịu tâng bốc họ một chút, thì họ vui lòng họ gọi đó là nữ tính. Còn típ người như chị Đồng, hẳn không cha nào dấm dớ đựơc nên mới nảy ra cái tên ấy. Có thể đúng. Nhưng chỉ là đúng với những ai có ác cảm với cái tên ấy. Chứ riêng tôi, ngẫm cho kỹ thì thật chưa chính xác lắm. Bởi với một người đã phải chống chọi nhiều với nghịch cảnh, đương nhiên họ không còn chỗ cho sự yếu mềm. Sự cứng cáp ấy lại là một bản lĩnh sống, mặt khác bản chất thật của chị không cứng không lạnh. Là bởi chị luôn nghĩ đến mọi người, bằng chứng là chuyến đi này, tôi chắc không chỉ với vai trò trưởng đoàn, mà là chị thật tâm lo lường mọi tình huống khi xa nhà, nhất với loại vô tư hồn nhiên như những con bé tôi chẳng hạn. Cái bàn ủi, những liều thuốc, dụng cụ y tế đơn giản, và vài thứ lặt vặt khác mà không phải dành cho chính chị. Một trái tim chứa nhiều mối bận tâm như thế không phải là một trái tim cứng, một tấm lòng lo toan cưu mang chuyện thiên hạ như thế thì không phải là một thứ lòng lạnh. Với những ai chỉ biết có mình, và luôn muốn mọi người phải vì mình, còn mình thì không vì ai hết thì mới loại tim cứng lòng lạnh, mặc dù họ rất biết khôn khéo trong lời ăn tiếng nói, còn với chị thì không, hoàn toàn không. Bỗng nhiên một thứ tình cảm thân thiết với chị trỗi dạt dào, tôi hít một hơi dài. Sau chuyến đi này, tôi sẽ mời chị đi uồng cà phê, và chắc là không chỉ một lần. Giật mình khi nghe tiếng chị ơi ới gọi đi ăn cơm. Đã lại hết thêm một ngày nữa rồi. Thời gian ở đây bỗng trở nên rất ngắn.
         Bữa cơm vui nhất từ khi đến trại vì có những câu chuyện hóm hỉnh từ nhà văn Đinh Hữu Ngọc, và chị cười nhiều nhất. Hoá ra họ là những người bạn từ thuở gieo neo khúc khuỷu. Một tình bạn thân thiết và bền bỉ khi có những chung chia ngọt đắng, và cũng là vì người ta thực sự chân thành yêu quý nhau. Có thể cách xa lâu ngày, nhưng nồng độ tình cảm thì vẫn không suy giảm. Đó mới chính thật là bạn, chứ không phải là những “bè” chỉ hơi một chút gió to là đã rã.Thật tốt nếu trong cuộc đời tôi có được những người bạn như thế.

                                                                        ĐÀM LAN

         

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!