Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2012

PHÍA SAU CÁNH ĐÔNG- SONG HÃO

PHÍA SAU CÁNH ĐỒNG- SONG HÃO




Tôi đi trên cánh đồng người đàn bà hoài thai
Bầu vú căng tràn giọt sữa
Tôi uống lấy nguồn đam mê vô tận
Tan trong mỗi tế bào tôi


Ơi cánh đồng người đàn bà nhân hậu!
Phía sau kia
là giọt mồ hôi đổ của ba tôi
Ngấm vào rơm rạ
từng dòng run rẩy khôn nguôi
Mặt trời đốt lưng ông thành màu nâu đen
thứ màu không có trong Hội họa
cánh đồng vẫn hân hoan mầu mỡ
Reo lên tấu khúc mùa đầy
nhiều khi
Ông nằm ngũ dưới vòm trời cỏ cây phóng đãng
Mơ lang thang miền hoa trái không mùa
Tiếng cá quẫy còn lẩn trong giọng mớ
Đôi mắt khép hờ đau đáu nổi niềm riêng
Đã có lần
Tôi cúi xuống hôn bàn chân ba tôi
                                     lúc ông ngũ quên
mà nghe tim mình rưng nỗi đau không dứt
đôi bàn chân như vẫn còn thao thức
đang gieo mầm trên mãnh đất tổ tiên
Thời gian khắc lên đôi bàn chân ông
Những vết đời tứa tẩy
có cơn Bão tràn về ướt sũng niềm đau
có nhánh lúa thơm cong về phía no đầy
Đôi bàn chân gan lỳ bước qua số phận
đánh thức tiềm lực đất đai
Vẽ lên thế hệ sau những gam màu rực rỡ
Ơi cánh đồng !
đâu những miền Tuổi thơ tôi đi qua
Khi nhớ khi quên lãng đãng
Phía sau cánh đồng người đàn bà viên mãn
là màu nâu đen bóng ngời trên lưng ba
Vẫn còn nguyên vẹn
Rụng trong ký ức tôi những hạt nhớ
lên mầm...


                                     SH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!