Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2012

ĐỌC TRĂNG VÀ BIỂN VÀ EM CỦA MINH PHƯƠNG

ĐỌC TRĂNG VÀ BIỂN VÀ EM CỦA MINH PHƯƠNG




Tôi gặp anh trong cơn mưa tầm tả giữa Sài gòn, trong một quán Huế ngồi đọc bản thảo thơ tình của anh. Mắt tôi cứ nhòe cay, lòng cứ rưng rưng thổn thức. Tôi không đọc tiếp, lên tàu hỏa về Huế, tiếng còi tàu xình xịch trong sân ga, con tàu lao nhanh trong đêm tối. Trong bản thảo của anh có bài HẰNG MONG SỐNG..
Hãy để tay chạm vào hoa
nghe bí mật cùng lên tiếng
huyền ảo và cháy bỏng
khi ta trầm ngâm trong nồng nàn/ ngơ ngác 
mơ màng thời gian vấn vương
đáng tiếc.
Về đến Huế, chiều dạo bờ sông Hương cổ kính,tôi ngồi trên bãi cỏ đọc tiếp bài MẤT HÚT anh đã viết :
Tôi vu vơ nhặt cánh hoa tàn héo rụng
Mang về làm báu vật cho riêng mình. 
Anh tự làm mới cho thơ, cho anh, nhưng hồn và xác thì vẫn cố giữ cái mộc mạc, đơn sơ đến não nùng trong LỜI TỰ TÌNH..
Trời không rét lòng em lại lạnh 
tiếng con chó tru dưới trăng
ngọn cỏ ướt mềm băng giá 
con dế gáy âm thanh đìu hiu hút gió 
nỗi trách hờn
sao ta không ở lại cùng nhau.
Tôi không đọc tiếp, chiều sẫm xuống đồi Bạch Mã- Phú Lộc, chợt nhìn chân trời tím, tôi nghĩ nỗi hoang sơ trong thơ, trong tôi đến lạnh lùng theo hai câu đầu anh đã viết 
" Tôi mua cục đá trăm năm
trăng lên làm gối đêm nằm chiêm bao" 
Tôi vẫn nhớ anh hay nhạy giọng Huế " chừ vui quá hỉ " tôi chỉ mong đây là điều tưởng tượng của anh, chứ trong cuộc đời anh đâu đến nỗi như thơ anh đã viết, có khi còn đẹp hơn, tôi tin như thế .


                                                              TÔN NỮ HƯƠNG GIANG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!