Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Hai bài thơ một tâm hồn - Châu Thạch


              Tác giả Châu Thạch

Hoa thơ –  Nguyễn Văn Tài

Tôi cầm thơ tôi đứng xếp hàng
Chờ đến lượt mình đi qua ngưỡng cửa
Chẳng có thác gềnh đâu
Chẳng dầu sôi bão lửa
Đơn giản một điều: Khẳng định con tim.

Ôi! Trăm dòng lục bát chực trào lên
Sự chờ đợi cũng phải cần nghị lực
Dồn nén lại qua từng đêm thao thức
Ao ước gởi cho người một tâm tư.

Hạ qua rồi trời sẽ sang thu
Mùa đông khuất là ngày vào xuân được
Tôi mở lòng đi lên phía trước
Dâng một chùm hoa thơ
Nở tươi đời ./.
                                  NVT

Tiếng quê - LÊ VĂN THẬT

Về miền quê… nghe tiếng kêu ếch nhái
cả đêm, cả ngày, cả bão, cả giông…
Vênh vang cánh đồng !
Mênh mang  khắp xóm !
Thằng thì khoe lớn tiếng …
Đứa thì bảo dài hơi …
Cậu cứ ngỡ ngọt lời…
Cô cho là tha thướt…
Có lương, có bổng gì đâu,
thích thì kêu cho thoả lòng mong ước
Bản hoà tấu, dù chẳng hài âm, nhịp điệu
Vẫn vắt hết sức mình, mong dâng đời tiếng quê …
Gọi người xa…trở về…
Gợi tình quê thắm thiết
Xin được làm tiếng ca đất nước
Là người bạn nhỏ thuỷ chung cho cuộc đời

Người thương thì khen tặng làn hơi
Rồi uốn nắn cho thanh âm trong trẻo
Giữa phố thị, tiếng đồng quê lạ lẫm
Góp vào đời nét đẹp nhân gian !
Ếch nhái ễnh ương… như hoá kiếp phượng… kiếp hoàng
Xin cảm ơn người,
nâng tiếng kêu đồng nội,
thành tiếng hát hồn quê.
Mong cùng phượng, cùng hoàng, oanh, yến, sơn ca…
cao hứng hát, bằng cả trái tim nghệ thuật
Dâng cho đời hương sắc
Luyến láy gọi hồn người Việt thiết tha…
Ở nơi nào…
             … cũng nghe tiếng quê ta…

Người ghét thì rẻ khinh, mai mỉa !
Một lũ quê mùa, xô bồ và thô kệt !
Tiếng khàn đục rè rè…
âm thanh ộp oạp !
theo đuôi và nịnh hót !
Kêu đi con !
để tao biết chỗ mày đang núp !
Kêu lớn lên đi con !
để tao biết mày là ai !
Món đặc sản này đủ xào, nướng, chiên, quay !
Dòng thứ ếch nhái ễnh ương, mà bày đặt giả hoàng, giả phượng !
Chỉ là một lũ khoái kêu la, điên khùng và gàn bướng
mà chẳng biết rằng “… chết bởi tiếng kêu !”

Tôi chưa biết tôi là gì.  
Nhưng tôi biết tôi là ai.
Và biết phải làm gì.
Để tôi là tôi.
Mãi mãi ! 
L.V.T
( Nhóm thơ Bình Thạnh- Tây Ninh )

Lời bình:           Châu Thạch
  
Đọc tập Đường tim của nhà thơ Nguyễn văn Tài, bài thơ đầu tiên làm tôi xúc động là bài Hoa Thơ. Bài thơ đó đã đi theo tôi suốt năm tháng dài vì nó quá hay đối với tôi và nó cũng làm cho chữ nghĩa tôi trở nên khờ dại vì tôi không làm cách nào để viết
 một bài bình cho Hoa Thơ tạm cho là song suốt.
  Thật là hạnh phúc cho tôi khi đọc được bài Tiếng Quê của nhà thơ Lê văn Thật. Tiếng Quê đã thay tôi diễn đạt hết được những gì mà tôi cảm nhận được từ Hoa Thơ , mà lại nói bằng lời thơ nhẹ nhàng trong trẻo.
 Tôi xem Hoa Thơ và Tiếng Quê như một tuyên ngôn của những
con người yêu văn nghệ, say mê vì vẽ đẹp ở đời nhưng danh vị hoặc không hoặc là chưa có .Họ là những người còn đang trong tư thế đợi chờ như nhà thơ NGuyến văn Tài:
                              Tôi cầm thơ tôi đứng xếp hàng
                             Chờ đến lược mình đi qua ngưỡng cửa
Hoặc họ chỉ là những văn nghệ sĩ tầm thường như lòai ếch, âm thầm trong chốn thôn quê, hay giữa cuộc đời đang biến động mà nhà thơ Lê văn Thật đã nói ở mấy câu đầu của Tiếng Quê:
                            Về miền quê…,nghe tiếng kêu ếch nhái
                           Cả đêm, cả ngày, cả bão cả giông…
Những con ếch tầm thường đó đã:
                            Vênh vâng cánh đồng!
                            Mênh mang khắp xóm!
                   …….Bảng hòa tấu, dù chẳng hài âm, nhịp điệu
                         Vẫn vắt hết sức mình, mong dâng đời tiếng quê…
Nhà thơ Nguyễn văn Tài đã khẳng định lập trường của mình chẳng khác chi nhà thơ Lê văn Thật nói về mục đích của những con ếch kia. Ếch thì vắt hết sức mình để  dâng cho đời còn người thì:                       Đơn giản một điều: khẳng định con tim
                       … Ao ước gởi cho người một tâm tư.
Ếch và nhà thơ, nhà thơ và ếch, cả hai đều phải chịu những khắc nghiệt của  cuộc đời, những rẻ rúng của thế gian để thực hiện ý muốn của mình. Nhà thơ Nguyễn văn Tài không nhắc nhiều đến những điều tục lụy nhưng không phải là không có, vì thơ đã nói rằng phải cần nghị lực để vượt qua:
                             Ôi! Trăm dòng lục bát chực trào lên
                            Sự chờ đợi cũng phải cần nghị lực
                            Dồn nén lại qua từng đêm thao thức
                           Đợn giản một điều: khẳng định con tim.
Nhà thơ Lê văn Thật thì nêu lên tệ đoan và tai vạ mà lòai ếch kia phải chịu, chỉ rỏ cái chông gai mà nhà thơ Nguyễn văn Tài cần có nghị lực để vượt qua:
                           Kêu đi con!
                          Để tao biết mày đang nấp!
                        Kêu lớn lên đi con!
                         Để tao biết mày là ai!
                        Món đặc sản này đủ xào, nướng chiên, quay
Ếch càng kêu lớn thì càng dễ bị xào, nướng, chiên quay còn nhà thơ thì cũng chẳng khác chi đâu, càng sáng tác nhiều thì không biết chừng sẽ”…chết bởi tiếng kêu!”
 Nguyễn văn Tài cũng như Lê văn Thật đã định hướng cuộc đời mình chắc chắn, cuộc đời làm thơ và sẽ làm thơ mãi mãi, đem con tim, khối óc mình làm một chùm hoa thơ dâng cho đời:
 Nguyễn văn Tài thì:
                          Hạ qua rồi trời sẽ sang thu
                         Mùa đông khuất là trời vào xuân được
                         Tôi mở lòng đi lên phía trước
                          Dâng một chùm hoa thơ
                          Nở tươi đời.
  Lê văn Thật thì:
                          Tôi chưa biết tôi là gì
                          Nhưng tôi biết tôi là ai
                          Và biết phải làm gì
                           Để tôi là tôi
                           Mãi mãi.
 Thiết nghĩ hai bài Hoa Thơ và Tiếng Quê đã vô tình bình thơ cho nhau một cách tường tận, thâm thúy và rốt ráo. Châu Thạch tôi chỉ  phát hiện được và đem so  nhau để chúng ta cùng thưởng thức hai bài thơ,  một tâm hồn mà thôi. ChâuThạch tôi không có tham vọng và không thể diễn đạt đủ những gì rất hay trong đó. Có điều qua hai bài thơ nầy tôi cũng ao ước những ai  hay xem thường, chê bài, dè biểu các cây bút vườn, bút thôn, bút nghiệp dư, bút non nớt có thể thay đổi định kiến của mình để có cái nhìn thiên cảm hơn với những con “ ếch”của Lê văn Thật đã:
                            Góp vào đời nét đẹp nhân gian
         Ếch nhái ễnh ương như hóa kiếp phượng, kiếp hòang
                             Xin cảm ơn người
                             Nâng tiếng kêu đồng nội
                            Thành tiếng hát hồn quê
 Tất nhiên với hai bài thơ như thế thì Nguyễn văn Tài và Lê văn Thật đã không còn là ếch nữa rồi, nhưng nếu thi sĩ nào không mang tâm hồn ếch thì không bao giờ làm thơ đạt  như thế được ./.
                                                                      Châu Thạch

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!