Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

Đêm trên đỉnh núi Tây Ninh - Phan Phụng Văn


Đêm trên đỉnh núi Tây Ninh
Phan Phụng Văn


Đêm buông xuống núi Bà huyền bí
Rừng lô nhô hùng vĩ lạ thường
Mây vờn đỉnh xám pha sương
Phong quang diễn biến canh trường âm u

Chuông chùa ngân vọng hơi thu
Gió rung bứt lá tả tơi rụng đầy
Lên non du khách dập dìu
Chen chân dấn bước nương theo lối mòn

Cáp treo máng trượt ai sang?
Bộ hành, mình cũng lên ngàn đến nơi
Thong dong, thanh thản dạo chơi
Ngắm xuống trần thế chợt vui, chợt buồn

Tưởng mình như đã lên tiên
Tưởng mình quên hết ưu phiền thế nhân
Hỡi ơi! Cái kiếp hồng trần
Thăng trầm còn lại mấy vần thơ thôi!

Tự nhiên xúc cảm bồi hồi
Lòng còn vướng bận nợ đời đấy chăng
Đêm trên đỉnh núi Tây Ninh
Quán thơ, ghềnh đá, một mình với thơ.

P.P.V

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!