Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

Đọc bài thơ Trăng khuya của Minh Phương - Nguyệt Quế


TRĂNG KHUYA
                                                            

Bên hiên bóng trúc quét sân nhà
Gió thổi tùng cơn khúc dạo qua
Trăng khuya nương bóng chuông ngân đổ
Tiếng mõ hòa âm vọng mãi xa.
                                                            
                                                             Minh Phương
Lời bình  của   Nguyệt Quế

            Đọc tập thơ “ Em và tôi và năm tháng” của Minh Phương, bắt gặp bài Trăng khuya . Trong tôi rung lên một cảm xúc lạ khó tả, khiến lòng cứ trăn trở băn khoăn !
            Một tứ tuyệt gồm hai mươi tám chữ . Bằng ngòi bút tinh tế , Minh Phương đã vẽ nên  bức tranh thơ huyền ảo, trữ tình dưới ánh trăng khuya. Đi vào thế giới tâm hồn của những ai đang hoài niệm chính mình . Mở đầu bài thơ là những hình ảnh thân thương của mái ấm gia đình và bóng dáng  quê hương. Cái “ bóng trúc” cong nghiêng tưởng chừng đang say ngủ dưới trăng, đã cựa mình lay động theo từng cơn gió thoảng ; tạo thành hình tượng nghệ thuật sóng sánh chất thơ :
                        “ Bên hiên bóng trúc quét sân nhà”
và mượt mà chất nhạc ;
                        “ gió thổi từng cơn khúc dạo qua”
phảng phất làn điệu ca dao máu thịt :
                        “ gió đưa cành trúc là đà …”
Đã chắp cánh cho hồn thơ của Minh Phương thêm bay bổng  mà vẫn gần gũi lòng người
            Nối tiếp bài thơ là chuỗi âm thanh thuần thiết từ cửa Phật vọng về :
                        “ Trăng khuya nương bóng chuông ngân đổ
                           Tiếng mõ hòa âm vọng mãi xa …”
cùng hòa quyện trong ánh sáng huyền diệu vô vi của tạo hóa. Đánh thức vào tận cõi tâm linh , soi sáng lòng người thường chìm đắm trong chốn sân si. Và lòng ta cảm thấy thanh thản nhẹ nhàng , như được gội rửa bởi hương thiền tỏa ngát dưới tòa sen. Chắc ít nhiều đã làm tâm hồn thi nhân rung động, đọng lại thành lời . Và lan tỏa đến người đọc cũng xao xuyến lòng qua mỗi dòng thơ .Đó là những nét rất đẹp , rất  thơ của Trăng Khuya.
            Có một tình riêng nào đó của Minh Phương không? “ Bóng trúc” bên hiên nhà là ai? Phải chăng bóng dáng mẹ già – bóng nhớ bao trùm trong nỗi nhớ người thân nơi cõi vĩnh hằng .Mà đâu đó “ bên hiên”, “ sân nhà”… tác giả thấy vẫn còn thấp thoáng bóng mẹ thân yêu !
            Cảnh đẹp,  tình sâu. Còn gì nữa để lòng ta trăn trở? Một nhân sinh quan theo triết lý nhà Phật được thể hiện dược thể hiện qua bài thơ. Vân vi về danh lợi , về vật chất phù hư đang hiện hữu quanh ta. Những thứ ấy như từng cơn gió thoảng qua đời người. Nó không tồn tại lâu bền. Vậy mà trong cuộc sống đời thường vẫn còn lắm kẻ bon chen , tranh giành. Có khi còn đánh mất chính mình vì nó. Đó là cái bóng đêm u tịch còn lẫn khuất trong ta, cần được quét sạch , để vươn tới “ chân , thiện , mĩ” là lý tưởng cao đẹp của cuộc sống. Là giá trị đạo dức cho mỗi con người , để tự hoàn thiện chính mình. Đấy là cái cốt lõi của bài thơ. Những ý tưởng ấy nằm ngoài hình thức ngôn ngữ, ẩn hiện phía sau lời thơ giản dị mà hàm súc.
            Nhìn chung, bài tứ tuyệt không chỉ là tả cảnh gắn với tả tình, mà còn thể hiện sâu sắc một nhân sinh quan phù hợp với tình cảm và tâm hồn người đọc . Tuy chưa hẳn là toàn bích , nhưng “ Trăng khuya” vẫn tỏa sáng một tứ thơ chạm vào cảnh giới thiền . Phải xuất phát từ tâm hồn trong sáng thì hồn thơ mới thanh thoát, sáng trong đến vậy.
            “ Trăng khuya” đã khép lại !Mà dư vị vẫn  ngọt ngào , thấm đẫm .Còn hàm chứa bao điều chưa nói hết…Và có lẽ chúng ta vẫn còn suy ngẫm với “ Trăng khuya”.
                                                                                                Gò Chùa, đêm 17/09/2006

                                                                                                            Nguyệt Quế

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!