Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

MẸ DÒNG SUỐI MÁT ĐỜI CON - MINH PHƯƠNG


MẸ DÒNG SUỐI MÁT ĐỜI CON
MINH PHƯƠNG


Mẹ đã đi xa,đang vào độ cuối mùa thu. Mai đây vào mùa đông vườn hoang cỏ lạnh ,còn nhớ mùa xuân năm nào hoa mai nở,đến mùa hạ con rót trà sen dâng mẹ.
    Nhưng biền biệt mãi phương trời xa xôi lắm,mẹ phiêu bồng nơi đâu,khi trần gian không còn nơi nương náu mẹ đã trả xong một kiếp người gần tám mươi năm,giữa bụi trần lao đao vất vã,trong cơn mưa ,nắng.Lắm khi đói, no mẹ không lời phiền trách. Đêm tiển biệt từng đứa con lòng buồn vời vợi,giữa bạt ngàn rừng cây đêm chong đèn thao thức,sợ con đói lạnh bôn ba nơi xứ người. Mẹ đem ước mơ hoài bảo dạy con thành người .Mẹ là hương cau hương bưởi hình dáng mẹ như lủy tre xanh bao bọc đời con,mẹ trao cho con từng chùm khế ngọt, nuôi cuộc đời con bằng dòng nước mát yên lành. Giữa ngút ngàn cỏi âm u vô thương, mẹ thảnh thơi phiêu phiêu bay bổng ,con ở trần gian lòng tiếc nuối ngậm ngùi mẹ ơi ...
                                                                           MP

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!