Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

UỐNG RƯỢU VỚI ÔNG LÃO ĂN MÀY Ở CHỢ GÒ CÔNG - Đào Thái Sơn



UỐNG RƯỢU VỚI ÔNG LÃO ĂN MÀY Ở CHỢ GÒ CÔNG

Chiều tắt nắng lâu rồi
Đừng hát nữa ông ơi !
Hãy ngồi xuống đây mình uống vài ly rượu
Đời sương gió trên cây đàn long phím
Bài vọng cổ buồn nghe thắt thẻo ruột gan.

Ngồi xuống đây
Quán chợ chiều tàn
Cạn vài chén rủi rong miền số phận.
Tôi xa quê mấy mươi năm trời lận đận
Tóc rụng dần, dày nếp gấp chân chim
Đôi mắt ông mù lòa
Sống ngày cũng như đêm
Đem tiếng đàn lời ca làm cháo cơm đắp đỗi
Đôi dép nhựa mòn
Ông kéo qua cuộc đời chìm nỗi
Khác gì tôi đâu
Trái tim đau như trăng rụng dưới cầu

Uống cạn đi ông
Tính làm gì chuyện năm tháng bể dâu
Hồn nghệ sỹ trong men nồng kiêu bạc
Tiếng đàn của ông như tiếng chim phiêu lạc
Trang thơ tôi  thắm đắng những vị đời
Biển thổi liên hồi
Gió chướng tự xa khơi
Ông không nỡ rời bỏ quê
Tôi một đời luôn nhớ về cố thổ
Mình gặp nhau đây chuyến hành trình dang dở
Cảm thông nhau qua tiếng tơ lòng

Lát nữa đây mình sẽ hai ngã rủi rong
Lại bước tiếp qua miền số phận
Uống ly nữa đi ông
Bên kia trăng khuya đã lừ đừ xế bóng
Gà gáy trong xóm rồi
Mình sẽ dời chân
Mai đây trên vạn nẻo đường đời
Xin gọi nhau hai tiếng :
-         Cố nhân !

ĐÀO THÁI SƠN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!