Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

Cuộc tình Việt - Chăm - La Ngạc Thụy



Cuộc tình Việt - Chăm
(Trích tiểu thuyết "Bến quê hương" sắp xuất bản)

Còn đang hoạch định kế hoạch thì phía bên phum Đôn Ca Đôn có một số cán bộ K và dân chúng chạy sang vì bọn lính Lon Non cũng động binh truy lùng ráo riết cán bộ cách mạng K. Bất ngờ và cũng khéo làm sao Ngân được gặp lại cô nữ cán bộ thanh niên Chăm Rưng. Kỷ niệm một thời với cô gái Chăm trong quá trình tập huấn lý luận cách mạng bên nhau do Trung ương Cục tổ chức cho cán bộ tuyên huấn hai nước tại căn cứ, Ngân cứ ngỡ những ngày tháng ấy đã chìm trong góc khuất ký ức nay chợt hiện về. Chăm Rưng với vẻ đẹp mặn mà của cô gái hai dòng máu Chăm và S’tiêng, đôi mắt to, đen láy bên nụ cười mĩm, lẳng lặng nhu mì.
Nếu Ngân không được Chăm Rưng chăm sóc, có lẽ với căn bệnh sốt rét ác tính đã vào giai đoạn cuối quật ngã khi tuổi đời Ngân còn quá trẻ. Căn bệnh quái ác đó không tha bất cứ ai thường xuyên luồn rừng, ngủ võng. Ngân vướng bệnh này khi nào không rõ nên khi đang học tập Ngân trông ngày càng gầy rộc đi, đến mức đi đứng phải có người dìu. Vậy mà với món thuốc gia truyền toàn là rễ và lá cây rừng do cha Chăm Rưng đào và hái gửi sang đã cứu sống Ngân. Chăm Rưng tự tay sắc thuốc, nấu cháo cho Ngân ăn uống, còn dìu đỡ Ngân đi đứng suốt một thời gian dài. Qua những cử chỉ, thái độ chăm sóc Ngân của Chăm Rưng, cả lớp học ai cũng nhận ra tình cảm của đôi trai gái đã luyến lưu. Chính Ngân cũng ngộ nhận, nhưng hình bóng Lành vẫn mãi ngự trị trong tâm trí Ngân, nên lòng dù có chút xao động vẫn không thể nào đón nhận tình cảm của Chăm Rưng.
Riêng Chăm Rưng, dù đã phát sinh tình cảm trai gái, nhưng cô vẫn giữ chừng mực trong tình đồng chí giữa hai dân tộc cùng chung lý tưởng cách mạng và Chăm Rưng cũng chưa xác định đó có phải là tình yêu hay không? Nếu có thì cũng là mối tình đơn phương của cô do còn nhiều ngăn cách. Đặc biệt là rào cản giữa hai dân tộc khó mà hòa hợp nhau, nhất là trong giai đoạn cách mạng đang gặp nhiều khó khăn do Mỹ ngụy cứ liên tục tổ chức hết chiến dịch này sang trận càn khác nhằm truy quét lực lượng cách mạng ngày càng lớn mạnh mà Tây Ninh là căn cứ địa quan trọng trong suốt quá trình kháng chiến. Giữa ta và bạn luôn hợp rồi tan, vì mỗi bên đều có nhiệm vụ riêng. Do vậy khi chia tay kỷ niệm đó cũng dễ chìm vào ký ức. Giờ gặp lại nhau Ngân và Chăm Rưng rất vui mừng nhưng chỉ biểu lộ qua ánh mắt và nụ cười. Hoàn cảnh hiện tại không cho phép họ đủ thời gian để hàn huyên, ôn lại kỷ niệm một thời, vì phải gấp rút hành quân. Dù cùng nhau ngược lên hướng Tây Bắc, từ Đầm Be hành quân thẳng qua Đôn Cà Đôn, nhưng ai cũng có nhiệm vụ của riêng mình, nên ngậm ngùi tách nhau. Và Ngân thì vẫn thầm lặng … sống thì nhớ, có chết mang theo hình ảnh Chăm Rưng với chiếc áo cộc tay đen, xà rông đậm màu, đứng yên cười lặng lẽ, nhìn theo cho tới khi đội bảo vệ và đoàn văn nghệ sĩ Tiểu ban văn nghệ R khuất bóng. 
La Ngạc Thụy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!