Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Chùm thơ Bành Thanh Bần

Chùm thơ Bành Thanh Bần

Banh Thanh Ban nguoi lam tho giau co


Chiếc ô rơi


Trở lại Hòn ngọc Viễn Đông
Ngọc, không thấy ngọc
Người, không thấy người
Quán Xanh
Một chiếc ô rơi
Nghiêng nghiêng như đợi tay người cầm lên

(Hình như ô ấy của em
Che tôi cái buổi đầu tiên hẹn hò
Quán Xanh – xanh những ước mơ
Nợ em lời hẹn bao giờ cho quên…)

Tôi và ô ngóng đợi em
Sao em chưa đến căn nguyên bởi gì
Sợ chồng ghen chẳng dám đi
Hay con em khóc, hay vì…
Em ơi


Xin em đến một lần thôi
Nghiêng ô che lại cho tôi một lần
Tóc thơm trộn tóc hoa râm
Cho hơi thở cũng phập phồng... bóng mưa...

Cho hương ngan ngát tiễn đưa
Tình tôi về chốn mộng chưa khởi nguồn...
Ngoài trời sầm sập mưa tuôn
Gió cuốn ô đến cuối đường... tội chưa!
  

Vào giơ này em đang ở đâu?


Vào giờ này em đang ở đâu
Đã đến nhà hay còn đang đạp vội
Đường lắm ổ gà, dốc nhiều, trời tối
Mỗi bước đạp dồn có xóc không em?

Anh muốn khẩn cầu: Dừng lại bóng đêm!
Chậm buông xuống cho em đừng sợ
Và hãy biến đi những viên đá nhỏ
cho xe em bon lướt dặm trường…

Anh tự hào: người chiến sĩ thông tin
Em: cô gái xứ Đoài mây trắng
Đường đến với nhau dẫu xa thăm thẳm
Nhưng có duyên, vẫn nên vợ nên chồng!

Mấy tháng một lần
Anh cuốc bộ về thăm
được chốt lát anh lại về đơn vị
Khi cả nước sục sôi đánh Mỹ
Cánh sóng anh canh giữ đất trời

Anh vào ka
Tín hiệu rộn khung trời
Tiếng tích ta, tích tà
Tiền tuyến gọi hậu phươg tha thiết
Tình yêu ta trong tình yêu Tổ Quốc
Như đêm với ngày không thể rời nhau

Vào giờ này em đang ở đâu
Đã đến nhà hay còn đang đạp vội
Đường lắm ổ gà, dốc nhiều, trời tối
Mỗi bước đạp dồn, con có xóc không?

Anh thương em nước mắt chảy trong lòng…


Đêm Trung thu ở chùa Bồ Đề


Những đứa trẻ bắt đắc dĩ chào đời
Đêm múa lân cười như nắc nẻ
Những người mẹ từ chối quyền làm mẹ
Trung Thu nay
Họ đang ở đâu rồi?

Dẫu ở đâu, dù góc biển chân trời
Hẳn còn nhớ dưới gốc cây bồ đề đêm ấy
Lấm lét bỏ lại núm ruột của mình, nước mắt giàn giụa chảy
Nhà chùa ra... xe khuất dạng cùng người...

Còn bao nhiêu ngang trái ở đời
Sinh con ra không thể nuôi con được
Bầu sữa cương, đêm đêm nhức buốt
Mái chùa xa
Con khóc xé trời

Những mảnh đời lánh chốn trần ai
Khoác áo nâu sồng nương thân cửa Phật
Đêm tụng kinh, chợt nghe tiếng khóc
Biết ngoài cổng chùa thêm đứa trẻ bỏ rơi

Nước sông Hồng cuồn cuộn chảy xuôi
Chùa Bồ Đề - Cõi Niết Bàn trần thế
Những người mẹ từ chối quyền làm mẹ
Những Ni cô làm mẹ thay người

Đêm trung thu trăng dát bạc trên trời
Bánh dẻo, kẹo, trái cây... Bà tiên nào mang tặng
Phật tử thập phương đến dự đêm này
Ngắm các cháu vui cười mắt ai cũng cay cay
Những đứa trẻ chưa một lần được nhay vú mẹ
Và thương nhất – một Ni cô rưng rưng lệ:
 Có lần dưới gốc cây thấy một sinh linh bé nhỏ đã chết rồi!

Đêm Trung Thu mâm trăng chầm chậm trôi
Mây chợt sáng lung linh trời Hà Nội
Thiếu phụ đứng bên tôi, tức tưởi
Ôm chặt một cháu bé vào lòng, nức nở gọi
- Con ơi!


_____________________
* Chùa Bồ Đề – Gia Lâm – Hà Nội
Nơi đang nuôi dưỡng hàng trăm trẻ mồ côi và người già không nơi nương tựa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!