Thứ Hai, 27 tháng 2, 2012

CHIỀU CHƯA PHAI NẮNG - Châu An Thuận


CHIỀU CHƯA PHAI NẮNG     
Châu An Thuận

Nó là Phó giám đốc Trung tâm thẻ ngân hàng AC ở TPHCM.
Nó là con của anh chị Tư.
Ở cái ấp KK. này ai mà không biết.
Đó là bây giờ.
Ngày xưa nó là một học sinh giỏi mười hai năm liền ở bậc trung học, đậu vào Đại học Bách khoa mới mười bảy tuổi.
Cả xóm ai cũng biết.
Năm năm nó làm sinh viên Đại học là năm năm anh chị Tư thở không ra hơi mà nó cũng trầy vi tróc vẩy. Cứ rảnh giờ nào , nó chạy u về quê phụ đập lúa với anh chị. Có một lần thi học kỳ xong được nghỉ Tết gần một tháng, nó đang đập lúa thì được tin Cậu Tám kêu về Cần Giuộc. Chở chị Tư về tới nơi nó mới biết cậu vừa trúng giải đặc biệt. Hai mẹ con mừng húm với số tiền non triệu bạc, nhưng khi về tới nhà nó than phiền với chị Tư:
- Sao Cậu Tám cho mình ít vậy mẹ?
Chị Tư cười buồn giải thích:
- Thì Cậu cũng phải còn trả nợ mà con…mà có cho là quí rồi , mình đòi hỏi làm chi!
Nó lẵng lặng không nói gì, tiếp tục phụ anh chị đập lúa tới ra giêng.
Năm thứ ba nó không về phụ anh chị nữa.

Mới đi làm được hơn một năm mà nó đã thay căn nhà ngói âm dương lụp xụp, cột kèo mối mọt ăn gần hết không biết sập lúc nào của anh chị Tư bằng ngôi nhà tường ba căn rộng, mái ngói đỏ tươi. Đồ trang trí nội thất toàn bằng gỗ Cẩm lai, Gỏ đỏ, các phương tiện sinh hoạt, giải trí…thứ nào cũng đắt tiền sang trọng. Đã vậy chiều thứ bảy nào nó cũng chạy xe về quê thăm anh chị. Dư luận đây đó đồn ầm lên rằng đó là do anh chị khéo dạy con, có người còn thêm mắm dậm muối rằng anh chị chịu khó uốn nó hồi còn nhỏ lận. Hồi đó mỗi khi đi học về chị Tư bắt nó khoanh tay tròn vo, cuối đầu sát đất nói:
- Dạ thưa ba, thưa mẹ con đi học mới về.
Làm không vừa ý chị bắt phải làm lại.
Phần của chị chỉ có vậy, nhưng tối đến khi cơm nước xong xuôi nó phải ngồi cạnh anh Tư báo cáo việc học:
- Thưa ba, môn địa lý cô không kêu trả bài, môn toán điểm 10.
Hôm nào có điểm kém, anh Tư chịu khó tìm ra nguyên nhân rồi hai cha con tiếp tục bài mới cho ngày hôm sau.
Cho tới lớp 12 nó vẫn quen cái nề nếp như hồi còn lên năm lên bảy.
Những người có tuổi lại đem luật nhân quả nhà phật ra lý giải: anh chị dạy con tốt như vậy nên bây giờ nó mới nên danh nên phận và có hiếu là nhờ vào tấm gương tốt của chính mình đối với ông bà nội nó. Hồi ông bà nội nó còn sống, anh là phó chủ tịch huyện. Cho dù có chút danh phận nhưng cứ rảnh giờ nào là anh ra vườn cuốc đất trồng rau cải để tăng thu nhập cho gia đình, phụ vợ nuôi cha mẹ và hai con. Chị là là giáo viên mẫu giáo, ngoài giờ trên lớp ngày nào chị phải đi bộ hàng bốn năm cây số để may gia công một tổ hợp may ở chợ. Có khi chị về tới nhà bảy tám giờ tối. Nhà chỉ có hai chiếc hai chiếc xe đạp, một để anh đi làm và một để nó đi học; còn chị vừa đi dạy vừa đi may ngày bốn lượt đi về hơn hai mươi cây số. Tính đi tính lại anh chị quyết định mua trả góp qua ngân hàng chiếc xe đạp hiệu Martin 107 trên tám trăm ngàn cho chị.
Tội nghiệp! phần lớn tiền lương cộng vào các khoản khác, có bao nhiêu anh chị tom góp cho việc học hành cho nó. Đã vậy mà mỗi lần về quê phụ anh chị, nhìn thấy nó ốm tong ốm teo anh chị chịu không nổi nhưng cũng chẳng biết làm sao hơn. Một lần nọ, khi bán xong đợt cải được ngoài bốn trăm ngàn, anh chị bấm bụng tìm mua cho nó một hộp sữa uống cho người gầy. Uống xong hộp sữa thì “ mèo cũng hoàn mèo”. Lần này thì anh chị cũng bấm bụng….để cho nó gầy.
Cuối năm thứ hai Đại học, nó càng gầy thêm, bởi sau khi lấy được chứng chỉ C tiếng Anh nó được người bạn cũ của anh Tư là Trưởng phòng Giáo dục& Đào tạo quận BC đem vào dạy ở một trường bán công. Để có thêm thu nhập, hằng ngày sau giờ dạy, trên đường về nhà nó không quên kiếm thêm một cuốc xe ôm và cuốc xe ôm hôm ấy phải cười ra nước mắt khi anh chồng vừa thoả thuận giá cả với một anh xe ôm chuyên nghiệp thì chị vợ cũng chực lên xe nó. Anh chồng chìu vợ nên mới gây…hoạ cho nó. Cái đuôi xe Wave nó sau cú đâm ngang của anh xe ôm kia bị gảy đôi. Cuốc xe chỉ có hai chục ngàn nhưng cái đuôi xe mới lại giá gấp đôi.
Về nhà nó vừa buồn vừa tức. Nó thề với lòng sẽ không chạy xe ôm nữa. Nhưng nghĩ lại nó thấy mình có lỗi nên hôm sau nó lái xe thẳng vào bến cóc xe ôm ở trước Bến xe miền Tây gặp các anh để khúc nôi sự tình.
Nghe xong anh xe ôm ngày hôm qua bù lổ cho nó hai chục ngàn rồi nói:
- Thôi từ nay mày cứ chạy vô đây, tụi tao bắt mối cho,  nhường cho mấy một cuốc xe mà có nhầm nhò gì.
Anh chị Tư vừa dễ thở đôi chút thì ông bà nội nó lại lâm bệnh. Anh chị lại phải tính tới nước thứ hai là một trong hai người phải nghỉ để về chăm sóc ông bà. Thật là một quyết định không dễ chút nào cho anh chị, nhưng rồi cuối cùng chính anh chứ không phải chị phải nghỉ ở nhà chăm sóc cho ông bà nội nó cho tới ngày mãn phần. Từ ngày “từ quan” về nuôi cha mẹ, anh làm đủ mọi công việc để kiếm tiền, ai mướn việc gì anh cũng không từ chối. Cũng có khi vì không thạo cách tính toán công việc đồng áng mà khi nhớ lại anh  phải cười ra nước mắt. Thông thường trong việc vần công đổi công, cứ nhổ một công mạ đất “biền” thì được trả lại công hai ngày cấy ở đất “đồng”, ấy vậy mà anh  chỉ được trả lại một ngày công  thôi. Trong thời gian dài cũng chẳng có ai phát hiện ra những chuyện không hay như vậy mà nói với anh. Mấy lúc sau này nghe bà con chòm xóm bàn ra tán vào chuyện nhân quả của gia đình mình, anh Tư lấy chuyện đổi công đó làm vui.
Tiếng tốt đồn gần đồn xa lâu rồi cũng qua đi, có ai ăn cơm nhà mà bàn chuyện hàng xóm mãi, rốt cuộc rồi chỉ còn lại anh chị Tư với niềm hạnh phúc mỗi chiều thứ bảy nào cũng ra ngồi trước sân nhà bên mấy chậu sứ kiểng đợi nó về. Nó cũng ngất ngây trong niềm hạnh phúc đó. Nhưng chỉ được có vài năm thôi, mấy lúc sau này từ ngày lấy vợ, vợ chồng nó ít về thăm anh chị lắm! rồi vì lo nhiều việc cho gia đình riêng, chuyện cơ quan nó hầu như quên đi những chiều thứ bảy, bẳng đi cái khoản tiền cho anh chị mổi tháng như trước nữa. Nó cũng chẳng buồn để ý đến chuyện anh chị có còn ra ngồi bên mấy chậu sứ kiểng mỗi chiều thứ bảy đợi nó về hay không? Thật ra cái tâm của nó không đến đổi vô ơn bạc nghĩa với anh chị như vậy. Cũng nhiều lần nó đề nghị với vợ về thăm anh chị nhưng lần nào vợ nó cũng tìm mọi cách hẹn lần hẹn lữa: nào là thứ bảy chủ nhật là ngày nghỉ ngơi, nào là ngày mai phải đi siêu thị… Chìu vợ một lần, hai lần rồi nó quen từ mấy năm nay.

Từ một nhân viên bình thường nó bò từ từ lên Trưởng bộ phận rồi Phó giám đốc. Thể trạng nó cũng từ từ khá hơn. Đứa con trai đầu lòng nó ra đời, chị Tư phải bỏ nhà cửa bỏ luôn cả anh Tư ở quê để lên thành phố chăm sóc cho cháu nội. Nhưng rồi chị cũng không kham nổi bởi một phần tuổi đã cao cả đời lao động vất vả không còn đủ sức để  vừa làm công việc một vú nuôi vừa phải đảm đương thêm việc nội trợ trong gia đình. Thêm vào đó trong bốn tháng đầu đời thì chẳng sao nhưng từ khi vợ nó đi làm trở lại, thằng cu Bin lại trái tính trái nết, lấy đêm làm ngày, lấy ngày làm đêm và cho dù đêm hay ngày cả nhà cũng phải chuyền tay nhau dỗ dành Cu Bin mỗi khi cậu quí tử của vợ chồng nó quấy khóc . Có những đêm cả nhà phải đến ba giờ sáng mới chợp mắt được. Vợ chồng nó thì còn cố gắng được nhưng tội cho chị  cả đời khổ cực nuôi con đến lúc già lại khổ vì cháu! Thế là anh Tư lại phải tiếp tục bỏ vườn ruộng bỏ cả mồ mả ông bà lên phụ chị chăm lo cho đứa cháu nội đích tôn này! Thật lòng mà nói không phải vợ chồng nó keo kiệt đến độ không mướn nổi một vú nuôi kiêm luôn giúp việc nhà; nhưng trên các phương tiện truyền thông đại chúng mấy lúc gần đây, qua hành vi không tốt của các bảo mẫu, rồi ôsin bắt cóc con chủ đòi tiền chuộc cả gia đình thống nhất không ai tốt hơn là bà nội nuôi cháu. Những tưởng chuyện đời đơn giản là như thế nhưng  nó không ngờ có những phát sinh lại phức tạp vô cùng. Một buổi tối không hiểu lý do gì mà vợ nó lên tận tầng một đứng bên giường ngủ cật vấn chị:
- Bữa qua má nói gì với “chịch, vú” con đó?
Chị Tư giật mình với thái độ vừa vô lễ vừa ngang bướng trịch thượng của con dâu, nhưng cũng nhỏ nhẹ:
- Ừ…mà má có nói gì với anh chị sui đâu?
- Má không nhớ hay má làm bộ không nhớ chứ con nghe không sót một tiếng, để con nói lại cho má nghe.
Tới lúc này chị Tư cảm thấy bị con dâu xúc phạm nên run giọng:
- Con…con …ăn nói cái gì vậy?
Vợ nó vẫn bình thản kể “tội” chị:
-Má nói nào là: “ má không cho con ẳm thằng cu Bin về ngoại….cháu ngọai thương dại thương dột nữa”.
Rồi vợ nó như một kiểm sát viên bô bô kể tội bị can  mẹ chồng.
Khi nghe con dâu hạch sách xong, chị đã cảm thấy vị trí mẹ chồng và nàng dâu đã bị hoán đổi. Có một dòng máu nóng nào đó chạy rần rần lên trên đầu và cổ làm cổ họng chị nghẹn lại. Chị mím môi dự định lấy lại vị trí mình bằng vài câu mắng con dâu một trận nên thân. Nhưng rồi bổng nhiên dòng máu ấy từ từ hạ xuống, nó chầm chậm  chạy xuống tới gót chân làm chị bình tỉnh trở lại, giải thích cho nó nghe ý tốt của mình.
Nghe xong vợ nó buông một câu gọn lỏn: “ con xin lỗi má” rồi quày quả đi xuống cầu thang. Chị nhìn theo lắc đầu. Những giọt nước mắt lăn dài theo từng vết nhăn trên khuôn mặt dạn dày sương nắng gần trọn một đời cho nó. Cả đời chị chưa bao giờ dám nghĩ một nàng dâu có những hai bằng cấp Đại học lại có thái độ hành vi nông nổi như vậy, nhất là đối với chị, một bà mẹ chồng đã bỏ tất cả ở quê để lên thành phố nuôi cháu nội, nuôi con cho nó. Cũng may, hồi chiều này anh Tư đã về quê để lo gieo mạ cấy vụ đông xuân sắp tới, nếu không, không biết chuyện mẹ chồng nàng dâu sẽ tới đâu. Vậy mà sáng ra nó chỉ nói được một câu: “ Hồi tối con cản nó mà nó không nghe!”

Chiều thứ bảy này nó đưa mẹ con Cu Bin về ngoại nhân tiện thuận đường chạy xe về quê để sáng chủ nhật cùng anh chị Tư dự đám giỗ ngoại ở nhà cậu Tám nó. Nó có ý đưa vợ con về quê ăn giỗ, nhưng thêm một lần nữa nó lại chìu vợ: “Thôi anh à! giỗ ngoại mà có gì quan trọng đâu, một mình anh là đủ rồi. Chiều về anh ghé nhà “chịch, vú” rước em luôn”. Vừa về tới cổng nhà nó đã thấy chị Tư ở ngoài vườn làm cỏ từ lúc nào. Cả đời quần quật với mảnh ruộng miếng vườn để có cái ăn cái mặc và nuôi con, đến lúc già cái tính hay lảm hay làm của chị cũng không bỏ được. Nhìn mấy chậu sứ kiểng trước nhà héo khô vì không người tưới nước chăm sóc, nhạt nhòa trong cái không gian chợt tối chợt sáng với những tia nắng vàng le lói còn sót lại ở phía trời xa, bất chợt nó nghe nhớ Cu Bin quá! rồi lòng nó bổng nghe thắt lại đau nhói khi nghĩ đến hình ảnh  anh chị Tư từng chiều ngồi đợi nó bên mấy chậu sứ kiểng trước nhà đến tối mịt mà nó vẫn không về! Nó chạy vội ra vườn với hai dòng nước mắt chảy dài trên má gọi chị Tư trong cái giọng khàn đục: “Má…!!!” 
Hơn ba mươi năm qua chị Tư dạy nó không thiếu thứ gì nhưng có một điều mà  chị chưa dạy: có nuôi con mới biết được công ơn trời biển của cha mẹ. Chiều nay, trong nắng chiều sắp tắt  nó học thêm bài học vô cùng quí giá này./.

CHÂU AN THUẬN
(Biên tập lại từ “Nắng chiều” cùng tác giả đăng trên TCTT.th. 2/2012)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!