Thứ Năm, 9 tháng 2, 2012

CẢM NHẬN – TẬP THƠ TÓC BAY MIỀN NHỚ - Minh Phương


CẢM NHẬN – TẬP THƠ
TÓC BAY MIỀN NHỚ
Của nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi
(Nhà xuất bản VHVN TPHCM Quí IV 2011)

     Trong dịp đầu xuân 2012, đi qua các tỉnh miền Tây, tôi ghé lại thành phố Bạc Liêu– nơi có những nhân vật nổi bật “Công tử Bạc Liêu – Tác giả Dạ Cổ Hoài Lang, Cao Văn Lầu” người đầu tiên tôi tiếp xúc – nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi, trên chiếc xe dành cho người khuyết tật, anh đã tặng tôi tập thơ “Tóc bay miền nhớ”. Với tấm lòng trân trọng và quý mến, trên suốt dọc đường đi tôi tranh thủ đọc toàn bộ tập thơ, ghi lại dòng cảm nhận của mình.

     Ở phần đầu tập thơ Lời bạt của nhà thơ Trần Minh Tạo – Đồng Tháp, người đã tham gia biên tập, tập thơ “Tóc bay miền nhớ” của nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi, có thể nói nôm na là tóm tắt về một nhà thơ khuyết tật, nổi lên hai khía cạnh lớn ĐỜI NGƯỜI và TÌNH LẶNG. Sự dung rủi cho số phận để anh trở thành khuyết tật – thời thơ ấu đi qua đến ngưỡng cửa vào đời, tình yêu chớm nở trong anh thật đẹp, vẫn còn khoảng cách “Tình lặng” người ấy ra đi, để lại hai sợi tóc thơm hương sả, từ đó anh mang nỗi niềm riêng, qua các tập thơ “Về miền hoa nắng” NXB Mũi Cà Mau 2004; “Tiếng hát học trò” NXB Phương Đông 2005; “Thời trăng cũ” NXB Phương Đông 2006; “Bóng chiều phai” NXB VN TPHCM 2007; “Từ thuở mưa bay” NXB Hội NV 2009. Anh đã trãi lòng, bằng chính tâm hồn của mình với tập thơ mới xuất bản cuối năm 2011 “Tóc bay miền nhớ”. Tôi liên tưởng dấu ấn của người xưa, chủ của Hai sợi tóc vẫn còn nguyện chặt trong anh. Tập thơ gồm 36 bài, đúng 100 trang in.
     Tôi lật bài cuối cùng “U UẨN” đoạn thơ cuối.
- Em thánh thiện giữa đôi bờ hư thực.

     Giữa không gian, thời gian hư và thực tác giả sống trong mộng – bài “Tôi đã xa em” tác giả bỗng thốt lên.
Tôi bối rối chột tìm trong kẻ lá
Con sâu đo lời tình buồn rất lạ
Kỷ niệm nào giữ lại lúc chia xa
…..
Hồn giả biệt bàng hoàng ru mắt biếc
…..
Nỗi thương hoài da diết trong tâm.

     Trong bài đặt cho toàn bộ tập thơ “Tóc vẫn còn bay” tác giả khẳng định cột mốc thời gian chờ đợi, xoáy con tim, ngụp lặn trong giông bão cuộc đời, vẫn còn tính được thời gian chờ đợi.
Vu vơ ơi, đã bốn mươi năm lẻ
Tóc vẫn còn bay …

     Có hai câu mà tác giả gần như muốn trút cạn nỗi niềm yêu thương chờ đợi – trách cứ tạo hóa lá lay, cho đời đôi ngã.
Mặt đất vần xoay cơn địa chấn
Dâng trào nham thạch lấp nhân duyên.

     Để rồi đêm từng đêm, thân mình quạnh quẽ, thời gian ngụ ở trần gian thì quá ngắn, lòng người vẫn còn phải đắm mê – trong bài “Tìm bóng”.
Hồn sao thường vô cảm
Lạc loài trong nẻo mê
Rưng rưng đêm tìm bóng.

     Tôi tiếp xúc với Anh – Nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi, ánh mắt anh mang một nỗi buồn xa xăm, từng sợi tóc bạc lòe giá trị cuộc đời đã từng trải – nhiều khi giật mình anh tự trách mình “sầu vu vơ”.
Một niềm nhớ ngàn niềm đau
Có thương cho lắm cũng sầu … vu vơ!

     Nhiều khi chợt ngang qua cảnh cũ – phố xưa – tác giả không thể nào thoát khỏi bóng của mình – nhất là những đêm trăng sáng tỏ. Ở bài “Riêng một vầng trăng”
Anh dành riêng một vầng trăng
Để khi thao thức em nằm ngắm

     Rồi tự vấn lòng mình “Phố em”
Mà sao ta mãi buồn da diết
Mỗi độ hoa hồng rợp phố xưa
    
     Nơi phố cũ ấy xưa có người con gái, tóc thề chấm ngang vai, đôi môi xinh mộng, để có lần tác giả mơ “Nắm tay”.
Nắm tay mộng tưởng cuộc tình
Mơ màng một thoáng phiêu linh phận người

     Trở lại đời sau những cơn mộng du, tự chiêm nghiệm đời mình để từ đó “Năm tháng ru buồn”
Tôi nghiêng tim hứng giọt sương
Chừng nghe lá cỏ xanh non bật cười.

     Nhưng tác giả vẫn không thể nào quên được cái mùi “hương sả” ngọt ngào đằm thắm, phảng phất theo thời gian đượm buồn năm tháng.
Giũ hương cho gió mùi hương sả
Nắng dẫu nghiêng chiều anh cứ say.

     Chợt thấy “Hoa so đũa” bỗng thốt lên
Em ở nơi đâu chẳng hẹn về
Để ta so đũa chiều lam khói
Tìm chút niềm xưa nơi bến quê.

     Nhìn tất cả các loài hoa tác giả vẫn thấy người.
Cúi sâu nỗi nhớ trời hiu hắt
Lục bình trôi nổi mãi niềm đau.

     Có những dấu chấm lặng trong toàn bộ tập thơ
Và tôi làm chiếc lá rơi
Một chiều đáp nhẹ nắng trời mộng xưa.

     Đến khi nhận ra thực tế, cột mốc thời gian đã chôn vùi ước mơ, mối tình trong sáng, ngây dại, trải qua bao biến cố bể dâu - tác giả chợt soi gương nhìn lại chính mình.
Giật mình tôi bỗng soi gương
Thấy người trong đó già hơn mình nhiều.

     Nhìn chung chặng đường thơ – của nhà thơ Lâm Tẻn Cuôi trong “Tóc bay miền nhớ” chỉ có bài “Sóng thần” tách riêng ra tâm trạng của tác giả, ý, ẩn ngữ cho sự biến động vô thường của tạo hóa, con người phải gánh chịu.
Hình như ngày sinh của trăng
Lực hút làm rạn vỡ lòng đất
Đáy sâu gẫy gập
Sóng thần
Trong mịt mùng nỗi đau nhân thế
Khôn cùng bể dâu
Tình đời vẫn nặng
Có những tấm lòng
Đau đớn hướng về nhau.

     Trong tập thơ chưa tròn, chưa đều nhưng nỗi buồn và chút lòng đau cuộn tròn nhân thế - câu chữ rải đều, tác giả tạo thêm hương vị cho cuộc sống, vốn dĩ đua chen, bộn bề cơm áo làm niềm vui./.
Minh Phương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!