Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2012

Đọc Tập Thơ CHUYẾN HÀNH HƯƠNG VÔ ĐỊNH Của Quân Tấn - Minh Phương


alt

Đọc Tập Thơ CHUYẾN HÀNH HƯƠNG VÔ ĐỊNH Của Quân Tấn - 

Minh Phương





Tác phẩm được xuất bản bởi quỹ hỗ trợ sáng tác VHNT năm 2008 của Liên hiệp các Hội VHNT Thành phố Cần Thơ và Hội Nhà văn Thành phố Cần Thơ.
Nhà thơ Quân Tấn - Hiện là P.CT Hội Nhà văn Thành phố Cần Thơ. Nhiều năm rong rủi đó đây, thu nhặt, ky cóp, cập nhật tư liệu sáng tác của mình đầy ắp, đề tài sáng tác đa dạng, phong phú.

Một lần nhà thơ Quân Tấn về sinh hoạt, giao lưu với Chi hội VHNT Vàm Cỏ Đông, Tây Ninh. Quân Tấn đọc bài thơ “Chuyến hành hương vô định”:
 Đoàn người cứ đi trong mê trận cuộc đời.
 Tìm cái đích bắt đầu nơi xuất phát.
Chốn trần gian. Quả thật nghề chơi chữ, chữ chơi cầm bút như một mê trận, được định giá bằng cả cuộc đời. Sau đó tôi nhận được tập thơ, Quân Tấn vẫn chọn cho mình “Chuyến hành hương vô định” với 3 phần, gồm 47 bài. Cảm nhận bài thơ đầu viết cho cha –
Trĩu thương yêu xuống
Vai thành ngựa xe
Lưng còng cõng tháng năm
Giật mình
Đỉnh thái dương pha trắng màu.
Trong bài thơ “Dâng mẹ” –
Mỗi khi sờ mảnh vá trên vai
Nhà mình nghèo, con biết, chẳng bằng ai
Nhưng mẹ đã cho con là cả gia tài thật sự.
Tựa tập thơ, khi đọc phần một, Quân Tấn dành riêng tặng Quê hương ở bài “Đêm tân lộc” –
Như chiếc thuyền
Vươn mình trong bão giông nghiệt ngã
Cưỡi sóng thăng trầm mơ ước chở đầy khoang.
Quân Tấn quê ở Hoà Tân, Châu Thành, Tỉnh Đồng Tháp nhưng lại là Hội viên, Liên hiệp các hội VHNT Tp Cần Thơ. Cũng giống như nhà văn Trầm Nguyên Ý Anh chọn đất để lập nghiệp. Khi đọc bài thơ “Ngựa hoang” trong tập thơ –
Trời sinh lầm kiếp ngựa hoang
Tung vó câu, bỏ đồng làng ruổi dong
Phồn hoa lở bước chiều đông
Yên vàng, cương bạc, tiếc đồng cỏ xanh.
Nhận ra tính thực tế, hiện thực, rong ruổi tìm ngôn từ phá cách để đi. Quân Tấn luôn tự chọn cho mình một cái nhìn không giống ai. Bài “Phiêu du” –
Tôi đi qua mái đình rêu phong cổ kính
Dẫm bước hư vô run đổ tượng thờ.
Điều này Quân Tấn tự chuẩn đoán căn bệnh của mình, giống như căn bệnh nan y, nan chứng. Bài “Đêm trở bệnh”-
Căn bệnh tâm hồn trong một lần khắc khoải
 Ta nhận ra giá trị cuộc đời mình.
Nhà thơ Quân Tấn rất có duyên với các giải thưởng về VHNT: Giải nhất cuộc thi “Kể lại giấc mơ” của Tạp chí thế giới 2003, Giải nhất “Sách trong tôi” Báo Sài Gòn Giải Phóng Thứ 7- Tháng 8-2004. Giải ba cuộc thi thơ Hội VHNT tỉnh Đồng Tháp 2005, Giải nhì cuộc thi “Bút ký văn học” Hội VHNT Cần Thơ năm 2006 và giải khuyến khích Báo Tuổi Trẻ “Cửa sổ tâm hồn”.
Điều tâm đắc nhất của Quân Tấn, khi được cảm nhận và trải lòng, lúc đó phơi bày cả ruột gan ra. Còn bi kịch cố đè nén, uất khí nổi lên, đợi thời cơ bung ra cho mát lòng, mát dạ. Do đó, một điều thật dễ hiểu, đọc hết 47 bài, nhận ra phần kết nằm ở bài “Thương hồ ca”-
Giữa dòng trôi cô đơn một cánh lục bình trổ bông tím ngát
Khách thương hồ cất tiếng hú ngàn năm.
Người khách thương hồ vẫn xuôi dòng định mệnh “Thơ ca” đi mãi và đi mãi đến mỏi gối chồn chân.

MINH PHƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!