Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

Chùm thơ Bành Thanh Bần (2)

Ở bãi đá cổ Sa Pa


Người xưa đau đáu nỗi gì
Mà khắc vào đá
Mà ghi giữa đời?

Đá ơi
Ai rắc lưng đồi
Hiếu kỳ, khách nượp nượp người đến thăm

Hỏi trời
Trời có biết chăng
Hỏi đá
Đá cứ lặng băng
Hỏi người
Em ơi
Em lắc đầu cười
Lấp lánh khuyên bạc
Treo trời lửng lơ...

Lòng anh
Thành đá người xưa
Nụ cười lúng liếng em vừa khắc lên...


Viết ở ngõ Văn Chương

Kính tặng Anh hùng lao động - Nhà văn Sơn Tùng

Chiều nay tôi đến thăm anh
Lách trong mùi cá nồng tanh…
Ngõ nghèo

Căn nhà cũ bé tẻo teo
Thương anh nằm đó trong veo ánh nhìn

Phòng văn - tri thức cổ kim
Bôn ba muôn nẻo kiếm tìm ngày xa…

“Búp sen xanh”(1)
Một đài hoa!
Bật lên từ góc gian nhà này ư

Đói, nghèo, bệnh tật, suy tư…
Theo anh cho đến bây chừ… anh ơi

Kiếp văn vận với kiếp người
Anh còn trăn trở với đời không, anh

“Nhị vàng, thân trắng, lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”(2)

(1) Tiểu thuyết viết về Bác Hồ của Nhà văn Sơn Tùng
(2) Ca dao


Viếng mộ cụ Phùng Quán


Đầu gối sơn
Chân đạp thủy
Thi nhân - chiến sĩ
Như Cụ - mấy người

Những kẻ ngạo nghễ cười
Nay lặng câm như thóc

Ôi! “Ba phút sự thật”*
Hiển hiện bao nỗi đời

Cá câu trộm, sách viết chui
Đời quanh năm thiếu nợ

Từ tận cùng đau khổ
“Tuổi thơ dữ dội”* chào đời!

“Lời mẹ dặn”*
Làm người
Phải biết yêu chân thật

Lánh chốn đông, đất chật
Giờ, thỏa kiếp rong chơi

Chú cá nào mắc lưới
Rung rung râu, Cụ cười…


·        Những tác phẩm của Cụ Phùng Quán


Hội Lim


chờ em về trẩy hội Lim
thấp tha thấp thỏm dõi tìm
thì ra...

em đi hội với người ta
nên tôi đành đứng từ xa, ngậm ngùi

hội xuân chừng sắp tàn rồi
quan họ giã bạn bên trời í a…

thẫn thờ dưới gốc si già
rễ buông tha thướt như là tóc ai

lá ơi
đừng đậu xuống vai
hình như lá cũng thở dài…
lạ chưa…


Lộc Xuân


Chợ Viềng bán rủi mua may
Tôi đem bán lẻ chuỗi ngày đơn côi
Trong đền, em khấn bên tôi
Cầu duyên Tần - Tấn...
Mong người độ tâm
Chắp tay, tôi cũng thì thầm
Sợ ai nghe, chỉ lầm rầm, nhỏ thôi
Ngó sang
Em nhoẻn miệng cười...
Bát nhang bỗng “hóa”
lửa ngời sáng đêm
Đội ơn Trời, Phật linh thiêng
Cầu được ước thấy. Tôi, em… xuân này…

Sân Đền mưa bụi bay bay…
  

Tha thẩn chợ Viềng


Lễ xong, ra đến cửa Đền
Nhấp nhô sóng lễ bơi trên sóng người
Ngực em chạm phải ngực tôi
Để mâm lễ cứ chơi vơi trên đầu

Lóng ngóng, tay biết đặt đâu
Đưa lên, ngực lại chạm nhau bồi hồi
Mâm chao, mấy thiếp vàng rơi
Tôi cúi nhặt, chạm nụ cười thật duyên

Rồi, em vào lễ trong Đền
Rồi, người đến lễ như nêm... thế rồi
Sân Đền mưa lất phất rơi
Tôi đứng đến nhọ mặt người đợi em

Chợ Viềng, tha thẩn tàn đêm
Mắt lúng liếng, nụ cười duyên… đâu rồi?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cám ơn bạn đã thảo luận!